|
bdtt@videotron.ca
Trang Chính
Ngọt Ngào Nỗi Nhớ
Ḍng Thơ Lưu Lạc
Mùa Đông Quạnh Vắng
Sáng tác mới Thủy-Trang
Sáng tác mới Bá-Dĩnh
Unicode Fonts


Họp mặt Montreal96
(TrầnḤaiThư, ThânTrọngAn, VũHối, TrầnTrungĐạo, NgôMinhHằng..)

với nhóm Làng Văn (Toronto)
Với Văn Lâm Xă

dự Ra Mắt sách HHC ở Phila

với Lâm Lễ Trinh & nhân vật Montreal

với Lâm Lễ Trinh (Montreal 2003)

Nghệ Thuật 7 tuổi

Thời Báo Montreal 2004

Với Phạm Duy(Montreal 97)

tổ chức ra mắt thơ Phong Vũ

Thầy Trần Phước Hải & Cô Kim Thành

với Lư Tống & NLT, PHT, NVG

quậy tại nhà Lê Mai Lĩnh(CT

Trần Mộng Lâm

với Vơ Bá Thiện

với Lê Quốc

với Tôn Thất Thiện

với nghệ sĩ Trần Ngọc Sương

với nhạc sĩ Trịnh Hưng (Paris)

với Thân Trọng An

với đồng liêu VNTT

quậy ở North Carolina(Như Ư tổ chức)

tổ chức kỷ niệm đệ nhất chu niên Tự Do
Montreal 1993

rong chơi với Phạm Khắc Long

gặp lại MaiXuânCảnh sau 25 năm

thăm gđ Cảnh Tịnh(NH)

khui champagne (nhà LML)

Rong chơi với Đức & các bạn

Họp mặt IC VơTánh (Montreal1999)

Họp mặt IC Vơ Tánh(Cali1999)

Họp mặt IC Vơ Tánh (NC2000)

Họp mặt IC Vơ Tánh (Seattle2001)

Họp mặt IC VT (Longbeach2003)

Vũ Quang Ninh giải bày tâm sự

Montreal 1999 09 19

Tứ đại cao thủ

Luận kiến bên hồ Greenboro

Chef BáDĩnh&phụbếp TuyếtNga

Seattle2002 (chez BíchKhuê)

trước nhà Minh Dung (Seattle2002
)
Sanh&Nguyên

khống chế chưởngmôn Nga My

với Bạch Vơ

HoàngAnh, KhánhNhung, KiềuThúy

trong nhà Cẩm Vân (Longbeach)

viếng LittleSaigonRadio

Cô Cung & Cẩm Vân

Cô Cung & Q. Như Ư

Bích Khuê & Tuyết Lê

Anh hầu quạt đây

Bác cháu gặp nhau ở Cali

anh em kết nghĩa

với "Nữ ḥang xuống đường"

Ngũ dị nhân

BíchKhuê&Thuật thăm Montreal 2003

gia đ́nh

ái nữ Nguyễn-Phan Nhă-Thi
 |
|

Em
mỗi sáng mở mắt thấy em
đă nghe nhịp đập con tim ĺnh b́nh
em bồi thêm nụ cười t́nh
sông sâu biển rộng cũng đành theo em
mắt
em
mắt em không phải là sông biển
sao dạt hồn ta trôi lênh đênh!
thuỷ trang
Theo nhau góc biển chân trời
Loanh quanh trong một cơi người loanh quanh
Cuộc đời là nghĩa là t́nh
Trước sau cũng chỉ là ḿnh với nhau!
Thơ thiền
buồn buồn rủ vợ ngồi thiền
vợ cười, má lúm đồng tiền, thấy thượng
hồng trần nghiệp chướng c̣n vương
nam mô Bồ Tát chỉ đường con quên!
(24.02.94)
Cám ơn

sáng sớm thức dậy có em
nghe yên trong dạ, nghe êm ấm đời
cám ơn ẹm những nụ cười
cho ta quên những mệt nhoài áo cơm
cám ơn ẹm những giận hờn
cho ta nhớ được ḿnh c̣n trái tim
cám ơn em! cám ơn em!
vẫn cho ta những ngày đêm mặn nồng
(6.8.99)
Trừ bị
Ước ǵ ta có hai tim
một trái chỉ để yêu em đậm đà
trái kia trừ bị pḥng xa
lỡ khi cần thiết có mà giận nhau
(24.8.99)
Tham Lam
buổi sáng nâng tách cà phê
nhâm nhi, đợi nắng cuối hè sắp lên
trong ḷng đă sẵn có em
tham lam, c̣n muốn kề bên suốt ngạy
(26.8.99)
Lẽ nào
Sáng dậy đi đứng nghiêg nghiêng
nghe người nặng phía trái tim lạ kỳ
nghĩ hoài chẳng biết điều chi
lẽ nào chỉ bởi tại v́ yêu em
(01.9.99)
Tương tư
h́nh như tôi chẳng bao giờ
thấy em mà chẳng ngẩn ngơ giữa ḷng
gặp em giữa phố bao lần
quẩn quanh rồi cũng ḷng ṿng theo sau
về nhà thức trắng đêm thâu
hỏi ḿnh sao lại âu sầu? hỡi ơi
và ngày tháng cứ trôi xuôi
mười năm gặp lại em người của ai!
ḿnh tôi ôm mớ tuổi đời
đă hôi ê cả một thời v́ em
rất nhẹ
như thế đó, nghe em, cười rất nhẹ
nửa bờ môi cong đủ để nên duyên
anh sẽ mặc cây si về bén rễ
dẫu ngàn sau hái măi nụ ưu phiền
cười rất nhẹ, đúng rồi, em hăy nhớ
đôi ṿng khuyên tṛn đủ để nên t́nh
anh sẽ mặc đam mê về gắn bó
dẫu chỉ là mơ ước rất mong manh !
nếu như
nếu như tôi chẳng gặp em
cả đời tôi chắc không thèm làm thơ
nếu như tôi chẩng ngẩn ngơ
tôi làm sao biết tôi vừa chớm yêu!
và nếu như
nếu như tôi biết ḿnh em
làm sao biết được trái tim tôi "ch́"
làm sao tôi biết rằng "si"
nghĩa là.. chẳng nghĩa là ǵ.. ngoài em!
nếu...
nếu em: con nai nhỏ
tôi xin là khu rừng
rừng tôi xanh ngàn cỏ
em mặc t́nh thong dong
nếu em: loài chim nhỏ
tôi xin là góc trời
trời tôi không gợn gió
em mặc t́nh rong chơi
nếu em: cành hoa nhỏ
tôi xin là giọt sương
sương tôi lành, hăy nở
cho đời thơm ngát hương
nếu em là nụ hôn
tôi xin là đối tượng
xin một đời dịu ngọt
xin ngàn đời yêu thương!
chưa
chưa thu
mà lá đă vàng
chưa đông
mà đă nghe hoang lạnh đầy
rượu đào
chưa nhấm đă say
chưa xa em
đă nghe dày nhớ thương!
hờn
hăy cho tôi biết chừng mai mốt
xa nhau em có nhớ ǵ tôi,
hay là em vẫn như con trẻ
gặp kẻ không quen cũng mỉm cười?
tôi chắc sẽ buồn... ai cũng thế,
đă đành ai đă của riêng ai;
nhưng t́nh yêu có bao người hiểu,
nếu hiểu th́ đâu cần thở dài !
hỏi để nghe chơi, đừng để ư
tôi có quyền chi cấm cản em!
lỡ khi có kẻ gièm pha bậy
lại bảo rằng tôi thích độc quyền!
th́ cứ nói cười cho thoả thích
miễn ḷng em chỉ một ḿnh tôi.
mặc cho có đứa ngu ngơ tưởng
mất mát ǵ đâu cái mỉm cười!
trách
em không chịu hiểu tôi ǵ hết
yêu thể chừng ni, không biết sao?
chẳng lẽ em chờ tôi nói rơ
mà thôi.. tôi chẳng nói ǵ đâu!
nh́n lén em cười hồn nhiên quá
xin ước được là viên ô mai
thà tôi tan giữa đôi hàm ngọc
c̣n hơn là phải nhớ thương hoài!
em vẫn nói cười vui vẻ tệ
ḿnh tôi mệ mẩn một ḿnh tôi
không sao! tôi có thành ngơ ngẩn
chẳng trách ǵ em đến nửa lời!
Tạ Từ
tôi vẫn chưa quen nh́n em lần cuối
mà nghĩ rằng tôi sẽ chẳng bao giờ
sẽ chẳng bao giờ cùng em cười nói
tôi thật không d-anhḷng cứ dây dưa!
tôi sẽ xa em nhưng mà tôi sẽ
nhớ đến trăm năm môi mắt em cười
tôi sẽ quên em, ừ, th́ tôi sẽ
nhưng chắc tôi thành kẻ ngẩn ngơ thôi!
mai mốt gặp em t́nh cờ qua phố
bên cạnh người ta, tôi chắc ngỡ ngàng
c̣n nhớ t́nh nhau, xin em đừng ngó
để tôi một ḿnh đếm bước lang thang!
mai mốt gặp em t́nh cờ qua phố
dù chỉ một ḿnh hay nắm tay ai
tôi sẽ nhủ ḷng.. t́nh như mây gió
xin để cho t́nh theo nắng mưa phai!
tại sao tôi không là chiếc lá

tại sao tôi không là chiếc lá
của cành cây bên đường em đi qua
nhờ cơn gió, sẽ lao ḿnh rơi nhẹ
trên tóc em và theo đến tận nhà
em mở cửa, tôi nằm yên trên tóc
em vô nhà, tôi xin được vô theo
rất giản dị, đâu chờ em mời mọc
chỉ xin sao được kề cận sớm chiều!
em soi gương chải đầu, xin cẩn mật
gỡ tôi ra, xếp giữa tập thơ t́nh
em đọc thơ, tôi canh chừng đôi mắt
xin được buồn khi lệ nhỏ long lanh!
khi em ngủ, xin được nằm bên gối
sẽ lặng im, không khuấy giấc em mơ
như thế đó, tôi hiền hoà rất đỗi
xin chẳng xa nhau, xin chẳng bao giờ!
mười chín tháng ba
ngày xưa mười chín tháng ba
trời mang xuống đất nụ hoa dị thường
một hôm trời đất ngát hương
đặt em phục sẵn bên đường chờ ta!
Sợi thuỷ chung
sinh-nhựt anh, nhổ giùm anh sợi tóc
đă thay màu như trời đất vào động
cái thân xaccũng chỉ là phút chốc
cũng phù-trầm như cái kiếp lưu-vong!
thôi đừng nhổ, rót cho anh ly rượu:
chút đắng cay cho quên chút phiêu-bồng
em có thấy giữa hồn anh tịch-mịch
vẫn xanh hoài ngàn muôn sợi thuỷ-chung!
6/49
thứ bảy đến, anh đưa em đi "shop"
như mọi lần, em cứ việc dạo chơi
c̣n phần anh, sẽ t́m mua vé số
biết đâu không thành triệu phú khơi khơi!
con số đầu, anh không cần suy nghĩ
chọn ngày em cất tiếng khóc chào đời
số thứ hai, xin phần anh một tí
nên chọn ngày anh nhập cuộc trần ai
số thứ ba là ngày ḿnh quen biết
số thứ tư: ngày hai đứa yêu nhau
số thứ năm: ngày anh theo bố mẹ
đến nhà em thưa thốt chuyện mai sau
số thứ sáu đă là con số cuối
c̣n ǵ hơn ngày đám cưới chúng ḿnh
sáu con số như sáu điều mơ ược
hy vọng nào không diễm lệ, lung linh!
em cứ việc sắm, mua cho thoả thích
có cần chi lui, tới kiếm đồ "sale"
thẻ tín dụng, cứ việc "chà" kỳ hết
chốc lát thôi... ai dám bảo ḿnh nghèo!
em đừng ngại lỡ anh không trúng số
sống nghĩa là phải hy vọng triền miên
dẫu phá sản, anh vẫn c̣n lời chán
bởi trên đời này, anh đă có em!
Quà sinh nhựt cho thủytrang
sinh nhựt em, biết chọn ǵ để tặng
phẩm vật nào cũng thấy rất nhỏ nhoi
nếu sánh với những ngày, đêm, năm, thxng
đă cùng nhau chọn nghiệp ở trên đời!
anh định sẽ tặng em đôi giày Ư,
hay áo blouse may bằng lụa Bắc-Kinh
nhưng giày, áo sẽ sờn da, đứt chỉ
sánh được sao với núi nghĩa, sông t́nh!
anh tính măi không xong, em có biết
trong ḍng đời mê muội sắc và không
những vật chất quẩn quanh bờ sinh, diệt
sánh được sao với tâm, ư khôn cùng!
anh chợt nghĩ...hôm nay anh rửa chén
sáng làm giường, chiều giặt áo, lau nhà
và hy vọng sẽ cảm thông trọn vẹn
người vẫn cùng ḿnh chung mỗi sát-na!

Cho em ngày t́nh yêu
ngày t́nh yêu xin chúc em vui vẻ
xin đất trời cho ḿnh măi bên nhau
và hạnh phúc trọn đời anh xin để
dành riêng em chút vi diệu nhiệm mầu
Anh
sẽ hôn từng sợi lông cọng tóc
sẽ yêu em từng sớ thịt làn da
và sẽ thấy không gian thu nhỏ lại
cuộc đời nầy gắn bó giữa đôi ta
anh sẽ mời thần t́nh yêu về dự
tiệc thuỷ chung mù tắp cả đêm ngày
dẫu đến tuổi Trời cho trăm năm lẻ
vẫn nên thơ v́ đầy ắp hương say
Nghe em than bị muỗi đốt dưới chân
nếu anh là con muỗi
sẽ đốt em chỗ nầy
nơi trái tim em đập
dại ǵ lựa chân, tay
sẽ đốt em rất nhẹ
trên đôi má em hồng
má em không son phấn
nhưng ngát hương vô cùng
sẽ đốt em rất khẻ
một nơi nào trên môi
môi em không đường, mật
nhưng thắm ngọt một đời
nếu anh là con muỗi
dẽ đốt em dài dài
cho dù em đập chết
cũng không đi đầu thai
nếu em là con muỗi
em đốt anh chỗ nảo
chỗ nào em tuỳ thích
anh dám trách ǵ đâu!
Tuyết thi
Em nhỉ đêm nay trời băo tuyết
gió đùa Xa lộ dài mênh mông
Xe anh máy sưởi như không đủ
em có lo và có lạnh không?
Đôi lúc thấy đời như xa lộ
mênh mộng.. nghe tủi kiếp lang thang
Trời khuya băo tuyết mà không lạnh
chợt nhớ ḿnh biệt xứ, run khan!
Em có khi nào nghe mệt mỏi
đi hoài rồi chỉ thấy loanh quanh?
Riêng anh chẳng thiết ǵ nơi đến
để trăm năm làm măi kẽ đồng hành
Em nhỉ cho dù trời đông lạnh
anh vẫn nghe lửa ấm trong thân
nếu như anh vẫn c̣n may mắn
vẫn c̣n em măi măi ở gần!
Mùa Hạ Montreál
hôm qua trời nóng như thiêu đốt
hôm nay ra ngơ, áo choàng len
thời tiết đổi thay nhanh chóng quá
chả bù anh đến chết vẫn yêu em
Ai khiến
mắt em màu nguyệt lăng
anh, thằng ngáo mới vào đô thị
thấy xe qua lại đă điên người
ai khiến em đi vào lớp học
ngang qua trước mặt chỗ anh ngồi
ai khiến vai em ḍng tóc xoă
mịn màng như sông nước quê anh
ai khiến mắt em màu nguyệt lăng
cho đời anh say sóng lênh đênh
từ đó đời anh vào ngơ cụt
môn học nào cũng thấy rất vô duyên
từ đó anh nh́n trên trang sách
chữ nào cũng thấy giống tên em
(01.9.99)
Phải ḷng
hôm đó t́nh cờ trong lớp học
ta ngồi im ỉm phía sau em
mơ màng ta thả hồn trong tóc
vẽ trong đầu kế hoạch làm quen
em quay lại t́nh cờ, ta giả bộ
đang ghi cours rất chăm chỉ, cúi đầu
em đâu biết cơi ḷng ta chợt vỡ
giữa ngút ngàn thăm thẳm mắt em sâu
chịu không được, ta đôi lần muốn hỏi
một câu ǵ và chỉ một câu thôi
rồi chợt thấy trái tim ḿnh nhức nhối
ma quỉ ngày xưa nay đă hết thời !
chẳng lẽ chiếc khăn em cột tóc
đă cột luôn thằng lăng tử ba gai?
ta đi đứng, nói năng sao cứng ngắt
hồng nhan! hồng nhan! hồng nhan ơi !
(03.9.99)
Chuyện cũ
. viết thay một người bạn
chuyện cũ của thời xưa mù mịt
tưởng đâu đă biến thành mây trôi
gặp nhau th́ đă trăm ngàn lỡ
chỉ biết cho nhau một nụ cười
nhớ măi làm ǵ hao tim phổi
cũng muốn quên em đến triệu lần
cái cuộc vô thường như gió thổi
chuyện ǵ mà không thành phù vân
thế nhưng gặp lại em, vẫn thấy
c̣n đọng chút ǵ trong đáy ḷng
định rồi sẽ nói cho thanh thản
nhưng mà cũng vẫn lại như không
nghe em cười nói ta quên sạch
ư định như chim ngàn bay xa
chỉ nghe sóng biển xô dồn dập
băi bờ là một cơi ḷng ta
mím môi, lời cũng không thành được
rồi nghe tiếc quặn ruột gan đau
cái câu phải nói bao năm trước
vẫn đọng hoài trong lớp tim sâu
(04.9.99)
May
Đời buồn, may mà em hiện diện
Mai mốt xác thân về sông biển
Xin bên nhau nếu ḿnh có linh hồn
From Chicago
Chicago, trễ giờ bay
Nghe ḷng hụt hẫnh như ngày chờ em
Trong phone, cảm được nhịp tim
Lạy trời khỏi phải trễ thêm chuyến về
(7.2003)
Xoa Lưng cho vợ
Mỗi ngày, xoa bóp lưng em
Mỗi ngày mỗi hiểu được thêm ḷng ḿnh
Mỗi ngày mỗi ngộ rằng anh
Sinh ra là chỉ cho ḿnh em thôi
Trước
ngày về Nghĩ đến ngày về, ta muốn khóc
Đường xa sẽ vắng tiếng ai cười
Ta mang nỗi nhớ về phương Bắc
Bao giờ, ừ, bao giờ cho nguôi!
Đến nhà
Ta về phương Bắc, bỗng dưng
Nghe như c̣n ở lưng chừng đèo cao
Nghe ḷng như loạn cào cào
Trái tim rớt mất nơi nào khi mô!
Sau khi về
Tối nằm trong thung lũng t́nh
Trong êm ấm, tự hỏi ḿnh tham lam?
Không đâu! Núi biếc, mây ngàn
Làm tăng thêm nét dụi dàng hồ em!
(30.6.02 & 1.7.02)
Xót xa
rau ngon hay rau không ngon
cũng em vun xới anh c̣n mong chi
thức ăn thức uống xứ nầy
nghĩa ǵ sánh được bàn tay ân t́nh
tay em mười búp măng xinh
đă thành chai đá v́ anh quậy hoài
chiều nay bánh tráng cá tươi
em gắp từng miếng em mời anh ăn
tháng sau bằng hữu về thăm
cũng bàn tay của em chăm sóc giùm
nhiều khi anh nghĩ em khùng
thương anh một gă bao đồng ham chơi
thương chi để phải trọn đời
theo anh cũng đủ mệt nhoài thân em!
Cho Du-Trầm nhân ngày đính hôn

Ba nắn nót sửa sang ḥn non bộ
Đá chạm tay cũng sướt máu, trầy da
Nh́n tia nước trong veo trên thác nhỏ
Ba nhớ ngày xưa, con mới lên ba
Con chạy, nhảy nên va đầu lên vách
Thịt da con.. mà gan ruột ba bầm
Trên ḍng đời những khi con té, vấp
Có bao giờ ba không nhói trong tâm!
Rồi mai đây, con đính hôn kết ước
Con sẽ bước qua khúc rẽ cuộc đời
Đời chảy về đâu, ba không biết được
Hăy sẵn sàng theo luật lệ cuộc chơi
Hỡi cô bé trên chiếc thuyền tị nạn
Cô mỏng manh mà thuyền cũng mỏng manh
Một chiếc quần xanh, ống cao đến hán
Bảy, tám tuổi đầu.. đời đă lênh đênh !
Thoáng một cái, con đă thành thiếu nữ
Tóc mướt, môi hồng, má thắm, mộng xinh
Rồi mai đây, con giă từ nhà cũ
Ai nhớ hơn ai.. những mối ân t́nh?
(20.7.2002) Sinh nhật 50
năm mươi tuổi, nơi quê người, nhớ lại
những ngày xưa hồ dễ đă phôi pha
những h́nh bóng rộn ràng thời thơ dại
những thân thương nhuộn thắm cả quê nhà
năm mươi tuổi, từ quê người, tiếc nuối
t́m quê hương trong kư ức vơ vàng
bạn bè cũ th́ trăm thằng trăm lối
lưu lạc mịt mờ trăm nẽo lang thang
năm mươi tuổi, biết ḿnh tên vô dụng
từ một ngày xưa bỏ cuộc giữa đường
những tiếng khóc của đồng bào bất hạnh
vẫn c̣n đầy trong ám ảnh đau thương
năm mươi tuổi, dẫu bao lần thua thiệt
cũng nói lên đây một tiếng cám ơn đời
những ân sủng, những thù hằn, cay nghiệt
cũng chỉ là biến số của cuộc chơi
năm mươi tuổi, mới biết ḿnh may mắn
dẫu trên lưng ngàn vết sẹo điếng người
bởi bên cạnh những ngậm ngùi cay đắng
những bàn tay bè bạn vẫn nồng tươi
năm mươi tuổi, nhận thấy ḿnh hạnh phúc,
thấy ḿnh may nên Trời, Đất cho em
hề hấn chi những thăng trầm vinh nhục
được thua ǵ dẫu ngàn vạn oan khiên!
Sinh Nhựt
Mười chín tháng chạp năm nào
Ban ơn, Trời gởi ta vào hành tinh
Điện Bàn nhen nhúm chút t́nh
Tuy Ḥa thảy một nụ xanh vào đời
Nhân gian thêm một thằng người
Việt Nam thêm đứa con côi lưu đày! |
|
khóc ba
không có mặt khi ba về với
đất
lời trối trăn nghe nhắn lại qua thư
đời lưu lạc con chỉ c̣n nước mắt
là thuốc màu làm nhẹ gánh ưu tư
con cũng nghĩ: thôi đừng cho ḍng lệ
rơi làm ǵ để mặn mối thương tâm
nhưng chua xót hoá thân thành từng giọt
nhỏ xuống đời dâu bể khóc trăm năm
ừ, dâu bể! th́ đă đành là dâu bể,
nhưng ba đi mà không đủ mặt con!
thôi đừng tủi cho những ngày dưới thế
chuyện trần gian, thôi hơi sức đâu buồn!
những bận bịu, những buồn vui, hờn giận
của kiếp người, thôi quên hết nghe ba
c̣n ước vọng ba mang vào ḷng đất
con sẽ về tưới máu nở thành hoa!
(04.07.1992)
nhớ mẹ
thao thức đêm khuya nhớ mẹ già
chập chờn từng cơn mộng đi qua
h́nh như lăng đăng dư âm cũ
của những ngày xưa rất đậm đà
h́nh như mẹ mắng ḿnh hư đốn
như thể ḿnh c̣n bé lên ba
mẹ ơi con đă hai màu tóc
vẫn c̣n thèm ôm mẹ khóc oà!

Nhớ mẹ
khuya nào tôi cũng ra hè ngóng
một ánh sao xa măi tận trời
rồi ngỡ rằng màu xanh huyền hoặc
là từ đôi mắt của mẹ tôi
mẹ tôi tuổi hạc cao vời vợi
mắt đă mờ theo những nhớ thương
bao năm cách biệt đời trôi nổi
tôi vẫn mong những chuyện hoang đường
vẫn mong tóc mẹ c̣n thơm ngát
như núi sông ruộng lúa Tuy Hoà
vẫn mong mắt mẹ c̣n trong mát
như nước thu về giữa sông Ba
mẹ ơi, vẫn biết là hoang tưởng
vẫn biết đời: c̣n, mất, hợp, chia
mai này mẹ khuất sau ngàn núi
nhớ mẹ, con nh́n theo ánh sao khuya!
(12.8.94)
Đêm đêm nhớ mẹ
đêm đêm nhớ mẹ mà không khóc
để dành từng giọt lệ trong ḷng
mai kia mẹ có về sau núi
lệ nầy sẽ khắc biến thành sông
con sẽ kết thuyền theo sông ra biển
hướng về phương đông ảo ảnh chập chờn
con bỏ neo thuyền ngoài hải phận
cúi đầu xin khóc mẹ đ̣i cơn
nước mắt con sẽ hoà cùng nước biển
ai biết được nước nào mặn hơn
trái tim con sẽ thành ngọn đuốc
cháy đến ngh́n năm biết hết căm hờn
đêm đêm nhớ mẹ mà không khóc
mai sau xin thành cỏ ăn năn
mai sau mẹ lạnh trong ḷng đất
cỏ mọc quanh mồ thay chiếu chăn!
Gởi san jose
Cậu Mười kim long
Cậu tặng tôi chiếc vợt cây
Lưới thưa nhưng vẫn lưu đầy thuỷ chung
Bây giờ quốc biến gia vong
Tặng nhau một chút cảm thôngdưoc rồi!
triệu duy minh
Nhà tôi anh ghé vội vàng
Nhà anh tôi ở làng chàng mấy đêm
Chuyện xưa tích cũ Long Xuyên
Qua bên Mỹ vẫn c̣n nguyên trong ḷng
hoàng oanh
Đỉnh đầu chị ấn ngón tay
Tôi nghe nhân-điện chạy đầy châu thân
Kể như mượn chốn Hồng Trần
Giải trừ nghiệp chướng gieo nhân tặng đời
cao hữu tùng
Chắc bạn đủ mười hoa tay
Nh́n trong bản vẽ thấy đầy gấm hoa
Phong lưu đậm nét tài ba
Tuổi trung niên vẫn như lậxuan xanh!
lâm hữu ích
Vẫn c̣n phong độ ngày nào
Mắt cô "Tứ Muội" ngọt ngào dữ a!
Thấm ǵ một chút phong ba
Xứ người cũng "quậy" như laLọng Xuyên!
triệu hên
Cần Thơ hôm ấy trời mưa
Chiếc Datsun nhỏ anh đưa.. nhớ hoài
Bây giờ Lexus bóng ngời
Vẫn đưa nhau giữa chợ đời xứ Hoa
nguyễn văn bính
Đến San Jose, chẳng gặp anh
Thôi th́ điện thoại cũng đành thế thôi
Thời gian chẳng đợi vó câu
Trăm năm hồ dễ cùng nhau nói cười!
nguyễn kiển thiện ân
Ngày xưa "Nội Các Chiến Tranh"
Ba mươi sáu tuổi đă thành Tổng Kinh
Bây giờ chẳng ở quê ḿnh
Nh́n qua nh́n lại c̣n anh đầu đàn
kiều hồng lợi
Bảy tư anh thay thế tôi
Không biên bản cũng chẳng lời chia tay
Chín ba gặp lại nơi đây
Cũng đành cười để quên ngày biển dâu!
minh rạch giá
Trên môi vẫn một nụ cười
Hiền hoà như thể bụng người miền Tây
Cần Thơ tôi đến rồi đi
Anh về Rạch Gia tới khi đổi đời
hà minh chiếu
Vẫn xông xáo như lúc xưa
H́nh như chẳng sợ nắng mưa chút nào
Gà tiềm thuốc Bắc ngon sao!
Món tôm hoả tiển x́ xào lai rai!
lê văn sanh
Từ khi anh bỏ Long Xuyên
Đoá Hồng ủ rủ như quên cuộc đời
Mới đây chốn cũ thăm người
Hồng xưa chắc hết u hoài phải không?
nguyễn tiến vinh & hồ đắc vũ
Bàn tay vẽ, có ai ngờ
Đánh tiết canh vịt ngon ơ thế này!
Hai tên hoạ sĩ nói hoài
Nhân cơ hội ấy, chơi hai dĩa liền!
Ra về một buổi
thương không hết
(gửi Trần Hoài Thư)
ta đọc thơ người nghe khoái quá
muốn t́m chai rượu nốc cạn chơi
rượu, thơ dẫu sẵn ngay bên cạnh
một ḿnh chẳng lẽ cạn khơi khơi!
câu thơ bạn đọc hôm kia đó
như vẫn quậy hoài trong trái tim
"ra về một buổi thương không hết"
gặp gỡ chi rồi nhung nhớ thêm!
ḷng ta như đă đầy thương nhớ
quê hương sông núi tít mù khơi
mẹ ta tuổi hạc cao vời vợi
đếm nhớ thương như đếm sao trời!
gặp người, ừ! chỉ là sơ ngộ
mà rượu đong đầy sao chẳng say!
phải chăng t́nh cũng như cơn sóng
lấp măi bờ xa măi chẳng đẩy
gặp người, ừ! chỉ là giây phút
ra về sao chẳng hết nhớ thương
phải chăng tinhcũng như cơn gió
nhớ hoài những bờ băi thuỳ dương!
về đây đọc măi thơ người tặng
nghe như sóng dậy ở trong ḷng
ḷng người "cửa nẻo không hề khép"
ḷng ta như con gió qua song!
về đây ngồi nhớ đêm không ngủ
ngơ ngẩn hoài nhớ bạn xa xăm
tri ngộ! đúng như người tự thú:
"Một lần cũng nhớ măi ngàn năm!"
Hăy đợi đêm khuya
(tặng những người bạn rượu)

thù tạc với nhau nơi đất khách
can chi cường điệu chuyện xa xôi
ngày xưa tháng cũ thôi đừng nhắc
cụng ly! quên mẹ hết cho rồi!
quên cả chính ḿnh Nam hay Bắc
người miền Tây cũng thể miền Đông
người chi th́ cũng là vong quốc
cần đếch ǵ đâu phải bận ḷng!
hăy cạn ly nầy rồi ly nữa
ấm môi chưa đủ! phải ấm ḷng
và giữ cho lâu từng giọt lửa
nơi đầyai lắm những ngày đông!
ví thử đứa nào c̣n nhớ hỏi
v́ đâu mà đất nước điêu lỉnh
ngồi bên chiếu rượu, thôi đừng nói
hăy đợi đêm khuya tự hỏi ḿnh!
Mai ta về
(gửi nn, hv, kh, qd, tb, ndt)
mai ta về, vẫy tay chào thành phố
chào New Orleans, chào những sông hồ
mai ta về, ḷng ợi dang dở
như một con thuyền lạc bến hoang sơ
mai ta về, vẫy tay chào bạn bè cũ mới
chào French Quarter, chào phố cổ Bourbon
mai ta về, dù đường xa dịu vợi
cũng mang theo chút nắng ậm trong ḷng
mai ta về, chào các em tuổi nhỏ
chào đôi mắt buồn, một thoáng dư hương
mai ta về, rất xa, từ phương Bắc
băng tuyết chờ ta như nỗi đoạn đường
mai ta về, xin chào từng con đường mới biết
Wright, La Quinta Via, Jupiter, Dwyer
mai ta về, xin người đừng ḥ hẹn
đời ngược xuôi đâu biết được bao giờ!
Nha Trang "biển vẫn đợi chờ"?
.(gởi Sanh & Nguyên)
hôm nay nhận quà bạn cũ
bao năm gặp lại xứ người
chớm thu nắng c̣n đầy ngơ
ḷng say chút hạnh phúc đời
tao pha tách trà mày gởi
nhâm nhi kỷ niệm quê nhà
bỗng thấy giữa hồn đăng đắng
tuồng như hương vị khổ qua
mày nhỉ, bạn bè c̣n, mất
thằng Thơ, thằng Vịnh, thằng Yêm
lưu lạc một thời chất ngất
bao giờ hạnh ngộ đây Nguyên?
mày nhỉ, c̣n ǵ chốn cũ
Nha Trang "biển vẫn đợi chờ"?
Hỡi những thằng con biệt xứ
khi nào thấy lại quê xưa!
Tiễn bạn
mày về trời đổ mưa dầm
tao thương nhớ cũng bằng cầm hư không
mưa rơi từng giọt thấm ḷng
nghe đời hụt hẫng nghe long đong t́nh
xe lăn bánh, tao lặng thinh
ngó theo mà ngỡ tim ḿnh trong xe!
Tặng HHC
thế gian người: bốn tỉ
xung quanh toàn đố kỵ
cô đơn một ḍng thơ
t́m đâu ra tri kỷ
tri kỷ không dễ t́m
xô bồ trên Bắc Mỹ
thôi th́ lên núi cao
vừa ngâm thơ vừa ị
Gửi HHC
Gặp nhau dù có muộn màng
Hề chi nếu đă đá vàng biết nhau
Cái tâm nguyên vẹn trước sau
Hề chi đất cát đồng thau bên đường!
Gởi người bạn cũ
Ta nghe mi mới về quê cũ
rủng rỉnh đô la mấy chục ngàn
du hí mùi đời xoa, hít đủ
cần đếch ǵ đất nước lầm than!
ta nhớ ngày mi qua đến đảo
ḿnh trần, quần xà lỏn che thân
cái cuộc hành tŕnh đầy khổ năo
chắc không v́ lũ cộng phi nhẩn
ta nhớ trên bờ, mi ôm xác
đứa con gái nhỏ, mắt sưng vù
vợ mi tay ẵm thằng con khác
mặt cũng ngơ ngơ, cũng nát nhừ
ta nhớ đêm đêm trên băi biển
hai đứa buồn ngồi đếm sao trời
mi kể chuyện gia vong quốc biến
chuyện mi tù cải tạo tả tơi
mi làm lại cuộc đời trên đất lạ
thuở ban đầu cực khổ cũng như ta
mười mấy năm, vợ chồng mi khấm khá
và cũng như ai, tậu xế tậu nhà
mới đây có kẻ cho ta biết
mi huênh hoang trở lại quê nhà
th́ ra nhân thế mau quên thật!
và cuộc đời vẫn khốn nạn yêu ma!
Ngày mai
(gởi các bạn cũ ở NhaTrang)
ngày mai ta gặp trăm người bạn
thuở rất ngây thơ, rất dại khờ
cái thuở mà hồn như giấy mới
và đời không khác một bài thơ
ngày mai ta sẽ ôm vai bạn
nh́n thật lâu trong mắt long lanh
để t́m lại một thời niên thiếu
một chút nắng vàng một chút biển xanh
ngày mại rồi ngày sau mai ấy
ai có v́ ai lệ lưng tṛng
khi mỗi người ḿnh về mỗi nẻo
năm sau c̣n, đủ.. dám trông mong!
(24.6.99)
Bạn xưa đang đến với ta

Cẩm Vân
nụ cượi vẫn nụ cười hiền
cả đời như chẳng buồn phiền ǵ ai
ta khi hờn giận loài người
nhớ tiếng hát bỗng nghe đời dễ thương
Dương Đức Ngọc
Tam C mày là thiên lôi
mang saxo thổi chọc hoài thầy cô
bây giờ đất khách, ai ngờ
chứng nào tật nấy có chừa chi đâu
Hồ Yêm

mười chín tháng chín tới đây
bọn tao họp mặt, thiếu mày Yêm ơi!
lưu đày xót ruột xứ người
nhớ mày nội tạng ră rời xót thêm!
Như Ư
tiếng nói nhỏ nhẹ dịu dàng
gió mang o đến Nha Trang học hành
bây giờ lạc xứ lênh đênh
vẫn giọng Hương Thuỷ, Ngự B́nh thuở xưa
Ngô Văn Hoá
Nha Trang nếu ngơ ngách nào
có mày mà chẳng có tao, mới kỳ
chiếc xe đạp, hai thằng đi
đạp qua đạp lại đường ǵ nhớ không?
Nguyễn Đăng Tuấn
ừ, con ngựa mải bon chân
làm sao thưa thốt một lần ba cô
ngựa ngươi ưa quậy thí mồ
ta thương con Lọ Lem khờ khạo kia!
Nguyễn Ngọc Y
học trường, ở ké, ăn hè
thuở Văn Khoa cũ có hề hà chi
một hôm tao bệnh, nằm ĺ
mày thương tao chở nàng về thăm tao
Nguyễn Văn Quang
bốn mươi năm quen biết
ba mươi năm cách biệt
gặp lại tuổi năm mươi
với nhau, c̣n tha thiết!
Phạm Khắc Long
Biết nhau từ đệ tam C
ba năm cùng lớp, đi, về có nhau
qua đây gặp lại lần đầu
đến giờ mười tám năm sau c̣n ǵ!
Phùng Văn Nguyên
mày về trời đổ mưa dầm
tao thương nhớ cũng bằng cầm hư không
mưa rơi từng giọt thấm ḷng
nghe đời hụt hẫng nghe long đong t́nh
xe lăn bánh, tao lặng thinh
ngó theo mà ngỡ tim ḿnh trong xe!
Huỳnh Tự Tân
Thấy nhau chưa mở miệng chào
Mặt ai đă đỏ làm sao nên lời
Bây giờ góc biển chân trời
Uông cà phê để nhớ người năm xưa
Từ Tuyết Nga
Ở chung xóm, học chung trường
Ngày ngày đi học vẫn thường liếc nhau
Tính liều nói đại một câu
Một câu không nói, bạc đầu...nín luôn
Chia tay Phùng Văn Nguyên
mày về trước, tao về sau
c̣n chia đôi ngả, nhớ nhau dài dài
ḿnh càng chồng chất tuổi đời
th́ càng nghe nuối tiếc hoài tuổi thơ!
(Phila
15.8.99)
Cảnh Tịnh
ngày xưa nhiều lúc buồn đời
ta t́m bạn để nói cười với ta
bây giờ lưu lạc chia xa
bạn buồn chẳng dễ t́m ta nói cười
Đồng Phước
nhà bạn đường Lê Thánh Tôn
hàng me che ngợp cả hồn tuổi thơ
Sáu ba cả đám lên chùa
xuống đường, băi khoá.. chẳng chừa thứ chi
Qùynh Như Ư
O e ấp, o dịu dàng
O cười kín đáo như hoàng cung xưa
tính ta quen thói bông đùa
gặp o chỉ ngắm, sợ vua chém đầu
(7.2002)
Gửi Phạm Khắc Long
Mẹ mày tuổi tám mươi hai
Mẹ tao tuổi cũng đă ngoài tám mươi
Đời mày lưu lạc xứ người
Đời tao th́ cũng lạc loài tha phương
Mẹ mày thân gửi quê hương
Mẹ tao bệnh tật vẫn thương quê nhà
Mẹ mày theo bước ông bà
Mẹ tao khắc khoải thịt da héo ṃn
Trong phone, mày khóc từng cơn
H́nh như trong mắt tạo c̣n bụi vương!
(13.11.2002)
Được thua ǵ
cũng không quá trăm năm
Đời buồn tẻ nên ta thành cà chớn
Bạn bè xưa có mấy kẻ phật ḷng
Ai mắc mỏ, cũng coi như đùa giỡn
Tối ngủ kh́, nằm ngáy rất thong dong
Kiếp xa xứ, c̣n bao nhiêu bè bạn
Được thua ǵ trong một cơi phù du!
Giàu sang cũng như mây chiều lăng đăng
Chỉ t́nh người c̣n đọng đến thiên thu
Hăy cứ chửi, ta cam ḷng hứng chịu
Giận hờn ǵ cho hoen kỷ niệm xưa!
Lúc hả giận, xin nhớ giùm cái thuở
Ngồi bên đèn viết lưu bút ngày thơ
Dẫu kiếp khác, cũng làm tên cà chớn
Ai cười chê cũng chẳng thiết băn khoăn
Và bè bạn, xin yêu thương rất trọn
Được thua ǵ cũng không quá trăm năm!
(2.7.02)
Nhởn Nhơ
nhởn nhơ đi giữa chợ đời
loanh quanh th́ cũng không ngoài hành tinh
nhởn nhơ bơi giữa cuộc t́nh
loay hoay th́ cũng trước ḿnh sau ta
nhởn nhơ lăn giữa ta bà
buồn vui hờn giận cũng là tại tâm
nhởn nhơ trên những thăng trầm
nhục vinh th́ cũng một lần tử sinh
nhởn nhơ trong những ngoại h́nh
dọc ngang th́ cũng một ḿnh một thân
nhởn nhơ bên những cung vần
chợt nghe giao động như lần gặp em
nguyễn bá donna

Thứ chi vào được miệng tao
lén ǵ th́ cũng lọt vào miệng mi
ngày, đêm bất luận thứ ǵ
tao ăn là có mặt mi chầu ŕa
(24.8.99)
|