Bài học


Nhơn xem từng trang hồ sơ của syndic về vụ phá sản của vợ chồng mụ Bạch mà cơn giận cơ hồ lên tới tận óc. Nợ thế chấp bất động sản bậc nhất của ngân hàng Montreal lên đến 86 ngàn. Tiếp theo, bậc nh́ thuộc về Nhơn là 23 ngàn. Đó là chưa kể phần trả chậm c̣n thiếu ngân hàng gọi là arrérages lên đến 5 ngàn, và thiếu chính Nhơn cũng ngót 5 ngàn. Vị chi tất cả nợ có thế chấp của mụ tṛn trèm lên đến 120 ngàn. Bất động sản thế chấp là một căn duplex ở thành phố Montreal thuộc một khu của người Hi-lạp không giàu không nghèo mà vợ chồng mụ đă mua giữa năm 1984 với giá 54 ngàn. Cơn sốt nhà cửa đă nâng giá căn nhà của vợ chồng mụ lên đến trên trăm ngàn sáu năm sau đó. Vào cái thời điểm cao nhất của cơn sốt, căn duplex này trị giá khoảng 140 ngàn. Đó cũng là lúc vợ chồng mụ Bạch xin vợ chồng Nhơn cái second mortgage 20 ngàn. Do đó, mặc dù khi ra chưởng khế làm hợp đồng second mortgage, Nhơn mới khám phá ra rằng số nợ thuộc về first mortgage đối với ngân hàng không phải là 50 ngàn như mụ Bạch nói mà là 89 ngàn, Nhơn vẫn chịu kư. Vợ Nhơn lại là người ít để ư đến tiền bạc nên cũng chẳng biết. Lúc đó, Nhơn nghĩ, cho dù nợ ngân hàng 89 ngàn đi nữa th́ cọng với 20 ngàn của vợ chồng Nhơn cũng mới lên đến 109 ngàn thôi, c̣n thua xa trị giá căn nhà. Ngờ đâu, kinh tế Canada xuống dốc, récession kéo dài, cơn sốt nhà cửa chấm dứt, t́nh h́nh chính trị của tỉnh bang Québec nay đ̣i chia mai đ̣i nhập nên giá nhà xuống dốc cái vèo. Căn nhà trên của mụ Bạch chỉ c̣n trị giá trên dưới 100 ngàn. Do vậy, ngay cả chỉ v́ hai món nợ thế chấp của ngân hàng và của vợ chồng Nhơn trên đây, đối với mụ Bạch, việc khai phá sản cũng lợi hơn là è cổ ra đi cày trả nợ. Huống chi, theo bảng tổng kết của Syndic th́, ngoài hai khoản nợ có bảo đảm bằng thế chấp bất động sản trên, vợ chồng mụ Bạch c̣n nợ 10 ngàn khơi khơi của ngân hàng Commerce và một lô trên hai mươi khoản nợ của trên hai mươi thẻ tín dụng cộng hết cũng gần 40 ngàn. Master Montreal, Master Nationale, Visa Royale, Visa Desjardins, Canadian Tire, Simpsons, Sears, Eaton... Những khoản nợ sau nầy, hoàn toàn không có ǵ bảo đảm cả ngoại trừ có lẽ là những lời ngon ngọt dối trá của con nợ. Nhơn mơ màng để trí nhớ trở về quá khứ của trên mười năm trước...

Mười hai năm về trước, Nhơn mới đến Montréal. Mấy năm đầu của thập niên 80 này, kinh tế của Canada cũng bị khủng hoảng nhẹ. Nhơn vừa làm “loan officer” cho một ngân hàng, vừa lănh khai giấy tờ linh tinh cho đồng hương mà vẫn phải chật vật lắm mới gánh nổi cái gia đ́nh một vợ ba con nhỏ dại. Do đó, Nhơn đi học thêm khóa khai thuế lợi tức cá nhân của H&R Block để, mỗi đầu năm, vào khoảng thời gian từ đầu tháng ba đến cuối tháng tư, Nhơn lănh thêm công việc khai thuế tại nhà. Mỗi đêm, chạy từ nhà này đến nhà khác tuy cực nhưng bù lại có thêm chút đỉnh tiền “cash”, Nhơn cũng không thấy mệt hay tủi hổ ǵ cho cái quá khứ đă đánh mất. Mà c̣n ǵ để tủi hổ phải không?
Chính trong bối cảnh này, Nhơn quen biết với vợ chồng mụ Bạch. Bắt đầu bằng việc khai thuế, rồi đến hồ sơ mortgage. Cho đến một ngày, mụ Bạch lên Nhà nhơn mượn đỡ một ngàn trong hai tuần lễ... Đó là cái ngày mà Nhơn đă trở thành đối tượng của vợ chồng mụ Bạch.
Mụ Bạch không biết hồi c̣n ở Việt Nam làm ǵ nhưng qua đây th́ cũng ở nhà thuê, đi may mướn như phần đông các phụ nữ Việt nam tị nạn khác. Đến năm 1984, lúc nhà c̣n rẽ, vợ chồng mụ mua được một căn duplex như đă nói. Tầng trên cho thuê, tầng giữa hai vợ chồng với đứa con gái một riêng của mụ ở, c̣n tầng hầm th́ dùng làm nơi lănh quần áo về may. Sau hai năm, nhờ tiện tặn có chút đỉnh vốn, mụ Bạch muốn “bung” ra như các manufacture khác. Lúc đầu, mụ thuê một căn phố trên một con đường nằm ngang đại lộ Saint-Laurent là một đại lộ thương măi chính thuộc một khu b́nh dân của Montréal. Phần trước căn phố, mụ bày bán áo quần của các hăng may giao làm mẫu, phía sau kê hai chiếc máy kỹ nghệ và một chiếc máy vắt sổ. Tính toán của mụ thật ra cũng hay. Khi nào có khách th́ ra trước đứng bán, khi vắng khách th́ rút ra sau may tiếp. Thế nhưng, tính là một chuyện c̣n được như ư hay không lại là chuyện khác. Vả lại, tiệm của mụ không nằm trên con đường thương mại chính, không đặc biệt nổi tiếng, do đó chuyện thất bại là chuyện đương nhiên. Trước đây, khi được mụ hỏi ư kiến, Nhơn đă cản. Nhưng cái ham muốn làm giàu đă khiến mụ không hiểu được bài toán. Đến khi trực diện với thực tế, tháng nào cũng phải trả tiền phố, tiền điện, tiền thuế...mà tiệm lại năm khi mười họa mới có một người khách đi ngang chịu khó ghé mắt ḍm vô, mụ Bạch mới vỡ lẽ rằng: coi vậy chứ làm chủ tiệm cũng không phải dễ. Mụ bị đưa vào cái thế tiến thoái lưỡng nan. Tiếp tục th́ chỉ có đường phá sản, mà đóng cửa tiệm, rút về may tại gia th́ nghẹn cái lease c̣n những 22 tháng. Thật ra điều này vợ chồng mụ đă không biết v́ muốn tiết kiệm tiền luật sư lúc đầu. Vả lại, chủ phố cũng là người Việt, cho nên mụ đă không muốn cho luật sư ăn “uổng tiền”. Cuối cùng, mụ tính nước liều là đóng cửa tiệm đại. Dĩ nhiên hai bên chủ phố và mụ cũng đem nhau ra luật sư, nhưng cuối cùng, chủ phố không muốn mang tiếng “bốc lột” nên chịu nhận phạt ba tháng tiền thuê phố mà thôi. Chính nhờ những lần gặp gỡ luật sư này, mụ Bạch biết thêm một số kẽ hở của luật lệ, và mụ bắt đầu một âm mưu lường gạt. Đối tượng của mụ lại chính là vợ chồng Nhơn...
-Nói thiệt với anh chị chớ cái vụ tiệm của tụi em làm, đi đứt hơn hai mươi ngàn đó...
-Nói thiệt anh chị thương chớ em là đàn bà mà tính t́nh dứt khoát lắm. Cái vụ thua lỗ đó em coi như đi vào quá khứ, bây giờ em bắt đầu lại từ đầu...
-Nói thiệt anh chị mừng, anh Đỗ của em mới gặp lại một người bạn người Hongkong mà ảnh gặp lúc ảnh qua Mỹ tu nghiệp lái A37. Cái thằng Hongkong đó khá lắm, Nó thương ảnh, rủ ảnh mở hăng xuất nhập cảng áo quần. Em nói có sai đâu, ở đời ăn ở có đức thế nào trời cũng thương...
Thế rồi, hôm th́ cái bánh, hôm th́ cái áo cái quần, lúc th́ “nói thiệt anh chị thương”, lúc th́ “nói thiệt anh chị mừng”...mụ Bạch đă làm vợ chồng Nhơn xiêu ḷng. Nhận thấy t́nh cảm của Nhơn chín mùi, mụ Bạch khi th́ mượn đỡ năm trăm, khi th́ mượn tạm một ngàn. Khi nào mụ cũng trả y hẹn, không quên kèm theo số tiền lời bằng hay hơn phân lời nhà băng. Một phần thấy vợ chồng mụ cũng chăm chỉ làm ăn, trả tiền ṣng phẳng, phần tội nghiệp, phần chỉ biết thấy cái lợi nhỏ là tiền lời do mụ Bạch trả khỏi phải đóng thuế, Nhơn đă xuất tiền dành dụm ra cho vợ chồng mụ mượn khá dễ dàng. Cho đến khi, số tiền cho mượn lên đến năm ngàn th́ Nhơn hơi khựng lại. Mụ Bạch càng đeo đuổi sát hơn, bằng cách đề nghị đem căn duplex của mụ để thế chấp dưới dạng second mortgage. Sau khi bàn tính với vợ, Nhơn đă đồng ư dốc hết số tiền tiết kiệm 20 ngàn để cho mụ mượn. Ngày ra chưởng khế, mụ Bạch thỏ thẻ:
-ở bên này em đâu có ai ngoài anh chị. Anh chị thương em, em hổng biết lấy ǵ đền ơn...
Dĩ nhiên mùi thơm của hoa hồng dễ làm con người ngây ngất mà quên đi những cái gai đang ŕnh rập. Cũng thế, lời nói ngọt ngào, nhất là lời ngọt ngào có chủ ư, dễ khiến con người mắc bẫy. Nhơn có học thức, nhưng lại tánh dễ tin, nên đă trở thành con mồi ngon của mụ Bạch. Chừng như cái số hai mươi ngàn cũng c̣n chưa đủ, mụ Bạch nay ̣n mai ỉ, khiến Nhơn phải rút gần hết hầu bao cho mụ. Thành ra, tổng số tiền mụ nợ vợ chồng Nhơn đă lên tới 28 ngàn. Đến khi thấy không thể nào ṿi thêm nữa được, mụ Bạch từ từ lơi dần liên hệ, và một hôm, cùng lúc với cơn khủng hoảng của dịch vụ nhà cửa, mụ đến gặp vợ chồng Nhơn:
-Thôi anh chị có thương tụi em th́ thương cho trót. Hay là anh chị mua luôn cái nhà của tụi em đi. Em bán cho anh chị giá vốn đó.
-Giá vốn là bao nhiêu, Nhơn hỏi.
-Th́ tất cả số tiền em thiếu ngân hàng cọng với tiền thiếu anh chị.
Làm bài toán cọng đơn giản, Nhơn thấy tiền mụ Bạch c̣n thiếu ngân hàng và vợ chồng Nhơn ít nhất cũng phải lên đến trên một trăm mười ngàn. Giá cái duplex của mụ cũng tṛn trèm trên dưới số đó. Nhơn hơi nổi cáu:
-Tôi đâu muốn mua nhà làm ǵ nữa. Vả lại vốn của chị đâu phải số ấy. Chị kêu agent bán đi.
Thế rồi bẵng đi một tháng sau, Nhơn nhận được xấp hồ sơ dày của syndic liên quan đến việc tự ư tuyên bố phá sản của vợ chồng mụ Bạch. Bất cứ ai khi xem tập hồ sơ đó cũng không thể phủ nhận được rằng đây là một sự phá sản có chuẩn bị từ trước. Nợ mortgage gần 120 ngàn. Nợ personal 10 ngàn. Nợ credit card gần 30 ngàn. Tổng cọng tất cả lên đến 160 ngàn. Trong khi đó, tài sản của mụ, ngoài căn nhà trị giá một trăm mười ngàn, phần c̣n lại là của riêng được khai một ngàn năm trăm đồng.

Sau khi liên lạc với ngân hàng, Nhơn phải có một quyết định trong ṿng 60 ngày. Muốn khỏi mất toi hơn hai mươi ngàn, Nhơn phải gánh cái khoản nợ first mortgage tám mươi sáu ngàn, cọng với tiền trả trễ trong 4 tháng trước ngày mụ Bạch khai phá sản gần 4 ngàn nữa, vị chi là 90 ngàn. Đó là chưa kể các khoản tiền thuế đất, tiền điện, gaz..bao giờ cũng ưu tiên trong các vụ phá sản. Hai vợ chồng Nhơn bàn bạc với nhau về việc có nên hay không “take over” cái first mortgage của vợ chồng mụ Bạch để lấy cái nhà. T́nh h́nh chính trị của Québec hiện không ổn định. Tối nào xem tivi nếu không thấy thằng cha Parizeau đ̣i Québec tự trị, th́ cũng nghe tiếng mấy cái trống tamtam của mọi da đỏ đ̣i chủ quyền, độc lập. Nhơn ḍ ư vợ:
-Anh thấy lúc này t́nh h́nh bất ổn quá. Theo em có nên lấy cái nhà của mụ Bạch không?
Vợ Nhơn thật ra cũng tiếc cái khoản tiền dành dụm hơn hai mươi ngàn lắm, nhưng lại cũng không dám quyết định:
- Cái đó tùy anh. Nhà lúc này xuống quá mà người thuê nhà th́ càng ngày càng bựa v́ được Régie che chở. Cho thuê nhà nghĩ cũng nhức đầu.
Thế là cái khoản tiền tiết kiệm dành cho đám con lên đại học kể như fini. Được cái là Nhơn tính t́nh dứt khoát, c̣n vợ Nhơn th́ cũng chẳng phải là thứ đàn bà ưa cằn nhằn cử nhử. Câu chuyện từ từ đi vào quên lăng. Phải quên để mà sống. Phải biết quên để rảnh trí làm lại từ đầu. Nhơn ưa tự nhủ như thế. Cũng như Nhơn đă quên cái quá khứ trước bảy mươi lăm ở Sài-G̣n để cùng vợ con chịu cực chịu khó khi ra xứ người. Thế nhưng, mới đây, khi được biết rằng chính vợ chồng mụ Bạch đă nghiễm nhiên trở thành chủ căn nhà của vợ chồng mụ một lần nữa, Nhơn đă không thể nào quên được cái bài học cho vay second mortgage này. Theo luật lệ ở đây, người chủ nợ có bảo đảm bằng second mortgage, khi con nợ tuyên bố phá sản, phải quyết định “take over” cái first mortgage trong ṿng 60 ngày kể từ ngày ngân hàng nắm bảo đảm bằng first mortgage thông báo. Sau 60 ngày mà không nhận được trả lời, ngân hàng có quyền xóa hẳn tên của người cho second mortgage. Sau đó, con nợ có thể nhờ thân nhân “deal” với ngân hàng để mua lại cái nhà bằng giá first mortgage. Mục đích của ngân hàng không phải là xiếc nhà đem bán lấy lời. Mục đích của ngân hàng chỉ là cho vay lấy lời và bảo vệ số tiền chính ngân hàng cho vay mà thôi. Đây là trường hợp có dự mưu của mụ Bạch. Mụ đă thành công trong việc làm tan biến cái khoản nợ hơn hai mươi ngàn của vợ chồng Nhơn. Làm tan biến một cách hợp pháp.

Với Nhơn, câu chuyện trên đây có lẽ là một bài học để đời. Rằng: cái bảo đảm quan trọng nhất và giá trị nhất vẫn là chính con người chứ không phải là những vật chất mà con người đem ra thế chấp hay cầm cố. Cũng như, cái bảo đảm
giá trị nhất cho nền dân chủ, tự do chính là cái tinh thần dân chủ tự do của chính phủ chứ không phải là bản hiến pháp, nhất là khi người đặt ra bản hiến pháp và người thi hành bản hiến pháp đó lại là một.

Trang chính

Truyện ngắn chưa ấn hành của NBD