Tiếng điện thoại viễn liên reo vang vào
lúc 10 giờ đêm. Tôi nhấc phone. Giọng nói bên kia đầu dây có vẻ ngập
ngừng:
- Allo!.. Allo!... Cho tôi... cho cháu... nói chuyện với cậu Vĩnh.
Tôi vẫn có "biệt tài" nhớ giọng nói của bạn bè hay người thân qua điện
thoại nhưng lần nầy th́ chịu thua. Giọng nói của người nầy c̣n trẻ lắm và
có đến 90% là giọng miền Nha Trang hay Phan Rang. Ai cà? Ḿnh có quen
người trẻ nào dân Nhatrang ở bên Mỹ không cà? Tôi nh́n lại cái screen của
điện thoại. Area code 714. Cali? Cali th́ có NVQ, BNT, NVM... nhưng toàn
là những người trạc hay trên tuổi của ḿnh, nghĩa là cái tuổi sắp đi vào
cảnh "vừa huưt sáo, vừa đánh răng". Hay là con của mấy người nầy? Tôi chấm
dứt suy nghĩ bằng câu trả lời ngắn:
- Tôi là Vĩnh đây. Em là ai?
- Cậu Vĩnh đó phải không?
- Th́ tôi là Vĩnh đây. Em là ai?
- Con là Nam, con của má Cả cậu ơi!
Tôi nghe tim ḿnh đập mạnh. Hơn hai chục năm rồi tôi chưa bao giờ nói
chuyện hay gặp lại chị Hai Cả của tôi cũng như mấy đứa cháu gọi ḿnh là
cậu. Tôi nghẹn ngào:
- Nam hả con? Cậu đây. Con đang ở đâu mà gọi cậu vậy? Sao con có số phone
của cậu?
Bên kia đầu dây, giọng Nam đă trở nên nghẹn ngào:
- Con đang ở Cali cậu ơi. Má con và tụi con nhớ cậu lắm...
Im lặng bao trùm căn pḥng ngủ của vợ chồng tôi. Thủy Trang nh́n tôi, ái
ngại, chụp tay lấy cái remote control, tắt TV và bước ra khỏi pḥng. Hai
mươi hai năm lưu lạc xứ người, cộng thêm bốn năm ở ngay trong nước nhưng
người ở Sài G̣n, kẻ ở Nhatrang. Tất cả là 26 năm ṛng ră. Hai mươi sáu năm
không gặp gỡ, không thăm hỏi. Trời ơi, chị tôi, chị Hai của tôi! Tôi làm
sao quên được cái thời niên thiếu khổ đau của gia đ́nh trong vùng xôi đậu
giữa Quốc Gia và Việt Minh. Đó là những năm đầu của thập niên 50. Ba tôi
vừa b́nh phục, đi đứng được sau 10 năm nằm một chỗ. Chị Hai, anh Ba của
tôi phải gánh gồng bươn chải, phụ Mẹ tôi lo ăn lo mặc cho gia đ́nh. Ngày
nào bốn anh chị em tôi cũng diễn đi diễn lại cái hoạt cảnh bi hài. Mặc dù
Mẹ tôi thức khuya dậy sớm, làm đủ chuyện trên đời (dĩ nhiên là chuyện
lương thiện) nhưng nhà vẫn thiếu ăn. Do đó, Mẹ tôi chia khẩu phần cho từng
đứa. Em gái tôi và tôi sức vóc c̣n nhỏ lại khỏi phải làm lụng nên nhu cầu
c̣n ít, trong khi đó, chị Hai và anh Ba tôi th́ sức đang thời trổ mă lại
phải phụ mẹ tôi làm lụng suốt ngày nên nhu cầu về thực phẩm rất nhiều. Bữa
ăn trưa nào cũng vậy, em tôi th́ nhường phần cơm dư của nó cho anh Ba, c̣n
tôi th́ cho chị Hai. Nhưng đến xế chiều th́ hai đứa nhỏ bắt đầu thấy bụng
bị kiến ḅ nên đ̣i phần cơm đă cho. Chị Hai và anh Ba tôi làm sao có cơm
để trả lại cho em tôi và tôi. Mà không trả th́ hai đứa nhỏ sẽ khóc mà hai
đứa nhỏ khóc th́ Mẹ sẽ hỏi và sẽ biết th́ thế nào hai đứa lớn cũng bị đ̣n.
Thôi th́ thà để hai đứa nhỏ đánh đ̣n c̣n được "nhàn hạ" hơn. Thế th́ chị
Hai và anh Ba tôi phải nằm xuống cho em tôi và tôi đánh đ̣n để trừ cơm.
Nói đánh chứ thật ra chỉ gơ nhẹ thôi, vừa gơ vừa cười, vừa giỡn. Dù sao
th́ cái hoạt cảnh nầy cũng làm tôi hối hận về sau. Chị Hai ơi, em cũng nhớ
chị lắm! Anh Ba tôi th́ đă đền nợ nước lâu rồi.
Tiếng Nam kéo tôi về thực tại:
- Cậu! Cậu c̣n nhớ con không?
Tôi làm sao quên Nam được. Khi chị Hai tôi theo chồng vô Nha Trang, gia
đ́nh tôi cũng rời Tuy Ḥa để vô Nha Trang luôn. Ba tôi nghe đồn là đất
nước sẽ bị chia cắt ở Phú Yên nên vô Nha Trang cho chắc ăn. Nhà chồng của
chị Hai ở Phủ Diên Khánh, cách thành phố Nha Trang khoảng 10 cây số. Mỗi
cuối tuần, tôi đều đạp xe lên nhà chị Hai để học bài v́ nhà ba mẹ tôi là
nơi buôn bán, quá ồn ào.
Nhà chồng chị Hai tôi nằm đối diện với trường Phủ mà cha chồng chị khi c̣n
sống là Đốc Học, có vườn cây ăn trái sum sê. Cam sành, bưởi, quít, tắc,
thanh long... cho trái ngon và bóng mát êm ả trong những buổi trưa hè nóng
cháy. Tôi vẫn thường nằm trên nền xi-măng của hàng hiên nhà chồng chị mà
học bài hay đùa giỡn với mấy đứa con của chị. Thời đó, chị đă có 4 con, ba
gái đầu và thằng Nam mới ḅ. Con Nhung, con Thanh, con B́nh cả ngày quấn
quít với tôi. Thế đó mà giờ đứa nào cũng chồng con đùm đề.
Nói nào ngay, thời đó chị Hai vẫn c̣n khổ cực lắm, có thể c̣n hơn thời
chưa có chồng. Thời chưa có chồng ở Tuy Ḥa, nhà nghèo, phải làm việc cực
nhọc về thân xác nhưng tinh thần th́ thảnh thơi, chị em có nhau. Thời có
chồng, theo chồng vô Nha Trang là nơi đô hội hơn Tuy Ḥa nhưng chồng là
con duy nhất chỉ c̣n mẹ. Mẹ chồng chị gốc người Thanh Hóa, chịu ảnh hưởng
xưa nên rất khắc nghiệt với con dâu. Chị tôi tiếng là dâu nhưng phải làm
việc như con ở và ngay cả chuyện ăn nằm với chồng cũng lén lút mà thôi.
Bữa ăn th́ chị phải đứng hầu cho mẹ chồng và chồng chị ăn xong mới được ăn
cơm thừa canh cặn. Chị vẫn thường t́m cách lén về nhà ba mẹ tôi để khóc
lóc và đ̣i bỏ gia đ́nh chồng mà về ở với ba mẹ tôi. Mẹ tôi phải năn nỉ vỗ
về chị. Mỗi lần chị xuống Nha Trang thăm gia đ́nh tôi là mỗi lần chị phải
khóc ngất trước khi trở về.
Tôi nhớ măi khi đó tôi hay hái trộm quít trong vườn để ăn với mấy đứa cháu
để rồi mỗi lần bà Đốc về, ra vườn thấy mất, cho dù một trái, cũng gọi chị
tôi lên để mắng nhiếc. Tôi c̣n nhớ chị tôi, sau mỗi lần như thế, đợi bà
Đốc đi đánh tứ sắc với bạn bè th́ chị ôm tôi mà khóc. Em ơi, đừng hái quít
của bả làm ǵ cho khổ chị! Tôi cũng khóc nhưng mấy tuần sau th́ tôi lại
không thể nào chế ngự được cái bao tử của ḿnh trước sức quyến rũ của
những trái quít no tṛn, bóng mướt. Rồi cảnh cũ lại tái diễn. Rồi chị lại
ôm tôi mà khóc. Chị Hai ơi, em xin chị tha thứ cho em nghe! Hồi nhỏ, em
đánh đ̣n chị v́ những hạt cơm thừa. Khi chị có chồng th́ em lại làm chị
khổ v́ những trái quít mà em ăn cắp của người! Chị ơi!
Tiếng Nam nhè nhẹ:
- Cậu!
H́nh như Nam khóc. Tôi cũng lưng tṛng:
- Nam con, con qua Mỹ hồi nào?
- Con xuất ngoại hoài cậu ơi. Con vẫn thường đi công tác ở nước ngoài. Mỗi
năm con xuất ngoại năm, sáu lần.
- Bây giờ con làm ǵ hả Nam?
- Con làm Tổng Giám Đốc Công Ty Xuất Nhập Cảng Miền nên phải xuất ngoại
công tác hoài.
Tôi nhớ lại trước đây, khi được tin Nam du học ở Tiệp Khắc, tôi có viết
một lá thư về cho chị Hai để bắt liên lạc với Nam và lo cho Nam trốn qua
đây luôn. Nhung bức thư của tôi không bao giờ được hồi âm. Tôi đâm ra giận
chị v́ nghĩ rằng chị đă thuộc về phía những tên chủ mới. Mà chị không
thuộc về họ sao được khi gần như tất cả đám con chị đều được "nhà nước"
cho đi du học ở Liên Sô, Tiệp Khắc, Hung Gia Lợi, Ấn Độ trong cái thời mà
anh Ba tôi phải lê lết trong những trại tù, trong cái thời mà những đứa
cháu gọi tôi bằng chú phải lo ăn từng bữa, không đủ vải che thân.
Cuộc đời vẫn có những chuyện không ngờ. Cha chồng chị thời Pháp thuộc,
thường vô trong b́a rừng để bẫy chim. Một buổi chiều, lính Tây tưởng là
Việt Minh về nên bắn lầm và thế là gia đ́nh bên chồng chị Hai tôi đă trở
thành gia đ́nh liệt-sĩ sau tháng 4.1975.
Những năm tháng đầu thập niên 70, gia đ́nh chồng chị sa sút v́ đồng lương
thư kư của chồng chị vẫn đứng yên trong khi vật giá leo thang. Gia đ́nh ba
mẹ tôi th́ nhờ buôn bán nên chạy theo kịp với đà lạm phát. Thời đó, mẹ tôi
là nguồn tài trợ của chị và gia đinh chị.
Rồi sau 75 th́ t́nh h́nh gia đ́nh tôi xoay một ṿng 180 độ. Ba tôi phải
trốn khỏi Nha Trang v́ những hoạt động chính trị của ông, anh Ba th́ đi tù
nhưng gia đ́nh chị Hai th́ được những tên chủ mới ưu đăi.
Nam ngập ngừng:
- Cậu...
- Cậu đây con!
- Sao cậu không về thăm gia đ́nh? Bây giờ tụi con đứa nào cũng... được nên
cậu về, tụi con bảo đảm cho cậu!
- Con Nhung, con Thanh, Con B́nh làm ǵ bây giờ?
- Chị Nhung làm Giám Đốc Công Ty Hải Sản, chị Thanh công tác ở Thành Ủy,
chị B́nh công tác Bộ Vật Tư...
Không phải là tôi không muốn về thăm Mẹ, thăm chị, thăm cháu nhưng tôi
nghĩ tôi đă được Canada thu nhận như một người tị nạn chính trị và chính
tôi đă chấp nhận thân phận nầy th́ tự tôi, tôi không thể quay lại mà phủ
nhận chính cái thân thế của ḿnh. Hơn hai mươi năm, tôi vẫn gởi quà và
tiền đều đều về giúp đỡ Mẹ già và những đứa cháu gọi tôi bằng chú nhưng
lại không một lá thư cho chị Hai. Bây giờ gia đ́nh chị là "thế gia vọng
tộc" trong cái xă hội mới nầy, nhà có người làm, đứa cháu nào gọi tôi bằng
cậu cũng có tài xế, gác dan... Nếu như tôi về th́ mặc sức mà hưởng sự cung
phụng của tụi cháu nhưng tôi không về. Tôi vẫn thương vẫn nhớ chúng đấy
chứ nhưng nghĩ lại, trước khi được như hôm nay, chúng đă phải cực khổ
trong những năm đầu tiên sau 75. Sự cực khổ ấy tôi không hề chia sẻ với
gia đ́nh chị tôi th́ bây giờ tôi tự nghĩ ḿnh không có phần trong cái sung
túc của gia đ́nh chị.
Tôi đă chọn một con đường và con đường đó sẽ là con đường mà tôi phải đi
cho hết kiếp nầy.
Tiếng Nam khẩn khoản:
- Cậu phải về thăm má con. Má con nhớ cậu lắm. Má con nói cậu là người má
con thương nhứt đó! Nội con đă mất rồi. Bây giờ má con là chủ nhà với tất
cả cái quyền của chủ nhà. Tụi con đă xây lại cái nhà cũ thành hai tầng
bằng gạch cho ba má tụi con rồi. Nhà có cả năm, sáu pḥng ngủ mà chỉ có ba
má con ở thôi. Cậu phải về thăm Nha Trang. Cậu phải về thăm ba má con. Cậu
chỉ cần tốn tiền vé máy bay thôi, c̣n lại tụi con cover hết! Sẽ có xe, có
người lái chở cậu đi chơi và thăm lại bạn bè, thăm trường Vơ Tánh của cậu,
thăm Thầy Cô ngày xưa của cậu. Cậu nhớ mời mợ và các em về lại Nha Trang
nghe cậu! Con xin nói lại là Má con nhớ cậu lắm!
Nam nói một hơi dài, cốt lung lạc tôi. Mà tôi bị lung lạc thật! H́nh ảnh
ngôi trường mà tôi đă trải qua thời niên thiếu của tôi ở đó suốt 7 năm
hiện về trong trí óc tôi. Ôi những bóng cây bàng êm mát, những tên bạn
thân quen. Bên này, lâu lâu lại ḷi ra được một tên bạn cũ như Nguyễn Ngọc
Đức, Nguyễn Tiến Việt, Ngô Khánh Nhung... mà chúng tôi mới bắt được liên
lạc, nhưng c̣n những Thầy Cô, những tên bạn khác, những người đẹp khác vẫn
c̣n ở lại Nha Trang th́ biết đến bao giờ tôi sẽ gặp lại được!
Nam lập lại:
- Cậu, má con nhớ cậu lắm!
Tôi cười buồn:
- C̣n tụi con có thương nhớ cậu hay không?
- Có chớ sao không hả cậu! Chị Nhung vẫn thường nhắc lại chuyện cậu thường
mua cà-rem cho tụi con ăn hồi nhỏ.
- Bây giờ th́ tụi con đâu cần cậu cho cà-rem nữa phải không?
Nam cười:
- Con vẫn c̣n thèm cà-rem của cậu cho!
Tôi nghe ḷng ḿnh chùng xuống. Trời ơi, cuộc đời sao oái oăm thế nầy! Chị
tôi, cháu tôi, đất nước tôi mà tôi phải vĩnh viễn xa ĺa! Khi xưa, cháu
tôi c̣n đói khổ, tôi vẫn nhịn ăn quà để mua cà-rem cho chúng. Bây giờ th́
chúng giàu có, thế lực th́ tôi lại như thấy không muốn làm bận đến chúng.
Đúng là nước mắt không bao giờ chảy ngược. Tôi nghĩ trong ḷng: cũng may
là chúng không nghèo, chứ chúng nghèo th́ ḿnh cũng phải è lưng ra gửi
tiền cho chúng mà thôi.
Tôi dứt khoát:
- Nam à, cậu vẫn nhớ thương mẹ cháu và các cháu nhưng trong lúc nầy, cậu
chưa về được. Con về nói lại với mẹ là cậu không bao giờ quên được Phủ
Diên Khánh, không bao giờ quên được những bóng mát trong vườn nhà ba mẹ
cháu, không bao giờ quên được những múi quít ngọt lịm trong vườn, những
múi quít đă làm mẹ cháu phải chảy rất nhiều nước mắt!
- Nhưng cậu không về!?
- Cậu sẽ về. Nhưng trước khi cậu về, cậu muốn mẹ cháu qua đây chơi một
chuyến. Tụi cháu lo cho mẹ qua đây chơi được không?
- Dạ được chớ!
- Với nữa, tụi cháu nên lo bảo bọc mấy đứa em, con của chú Ba. Tụi nó bây
giờ khổ lắm, cháu biết không?
- Dạ biết.
- Cậu hy vọng rằng cháu sẽ coi trọng lời cậu dặn.
- Dạ.
- Thôi, cháu cúp điện thoại đi kẻo tốn tiền long distance.
- Không sao đâu cậu.
- À, cậu quên mời cháu, nếu cháu có đi công tác ở Canada th́ nhớ thăm cậu
mợ và các em nghe!
Tôi nghe tiếng "dạ" của Nam trong nghẹn ngào và tiếng máy điện thoại cắt.
Chị Hai ơi, em vẫn nhớ thương chị, nhớ thương măi măi suốt đời tị nạn của
em!
H́nh như có tiếng ŕ rào trong tai tôi. Là tiếng sóng biển nhẹ nhàng lúc
b́nh minh hay tiếng lá cây sào xạc giữa buổi trưa hè sau vườn nhà chị?
Trang chính
Truyện
ngắn chưa ấn hành của NBD