Khi đứa em trai
út của tôi lên trung học, ba tôi mang về nhà một con chó nhỏ. Mẹ tôi gần
như cả đời không lúc nào rỗi rảnh cho riêng chính bà. Ban ngày, trong tuần
cũng như cuối tuần, nếu mẹ tôi không phải phụ ba tôi trong công việc văn
pḥng th́ cũng phải chăm sóc nhà cửa bếp núc, lo cái ăn cái mặc cho bốn
đứa chúng tôi. Ba tôi lại là người hay nhỏng nhẻo nên tối nào trước khi
ngủ, nếu không ôm ấp chúng tôi th́ cũng không chịu nằm xem tivi một ḿnh
mà phải đ̣i mẹ tôi nằm bên cạnh. Do đó, mẹ tôi làm ǵ có thời gian để nghĩ
đến chuyện nuôi chó nuôi mèo. Nhiều khi c̣n nhiều công việc chưa làm kịp
mà ba tôi lại mè nheo cái nầy cái nọ, mẹ tôi gắt:
- Cái ông nầy lớn rồi mà y như con nít, c̣n cả trăm công ngàn việc làm
chưa hết, ai đâu rảnh để nằm với ông!
Ba tôi đâm ra buồn v́ chúng tôi đă lớn, đâu có đứa nào chịu để ông ôm ấp.
Thế là ông nhất định đi rước một nàng chó nhỏ về nhà để nựng nịu cho đă.
Chuyện ba tôi mang con Donna về nhà cũng có nhiều t́nh tiết éo le.
Tôi c̣n nhớ rơ, hôm ấy vào một ngày thứ bảy trong tháng hai lạnh buốt. Ba
tôi dụ khị thằng Việt, đứa em trai út của tôi cùng đi với ông, nói là thay
nhớt xe. Thế rồi hai cha con lựa lúc mẹ tôi nằm nghe nhạc trên lầu, mang
cô bé Donna vô pḥng thằng Việt giấu biệt cả ngày. Đến khi mẹ tôi phát
giác ra th́ đă muộn. Đôi mắt tṛn xoe của Donna đă chinh phục được mẹ tôi.
Thật ra không cứ ǵ mẹ tôi, ai thấy con Donna mà không thích. Đôi mắt nó
tṛn xoe bị chùm lông vàng trên trán chảy xuống che lại như một tấm màn
voile thưa che đôi mắt của người đẹp bên trong khung cửa, trông đài các vô
cùng. Ngay cả tôi trước đây đă từng cương quyết: “Con bị dị ứng nặng, ba
mà mang con chó con mèo nào về là con bỏ nhà đi ngay”, thế mà khi thấy con
Donna, tôi cũng xiu ḷng.
Lúc đầu, cả nhà ai cũng nghĩ lầm Donna thuộc giống Yorshire như tiệm
petshop đă lầm. Thực ra, Donna thuộc giống Silky-Terrier của Úc Châu. Cả
hai cùng một màu lông, ḿnh màu đen xám, đầu và tứ chi th́ màu đỏ hung.
Chỗ khác biệt giữa Silky và Yorshire là Silky to con hơn một chút, mạnh và
lông ngắn hơn.
Về tính t́nh, Donna giống tánh ba tôi c̣n hơn chúng tôi. Hiếu khách, đầy
t́nh cảm, sôi động và... ghen kinh khủng!
Ban đêm Donna nằm giữa ba mẹ tôi, không cho ai ôm ai cả. Ban ngày, những
khi vui, ba tôiôm hôn đứa nào trong chúng tôi th́ Donna nhảy chồm lên
người, phản đối kịch liệt. Thế nhưng, ba tôi càng ngày càng thương nó ra
mặt, h́nh như không c̣n xem nó là một con vật nữa. Khi ba mẹ tôi đi đâu,
ông dặn ḍ chúng tôi ở nhà:
- ở nhà tụi con nhớ cho em đi pipi nghe!
- ở nhà tụi con nhớ đừng bỏ em một ḿnh nghe!
Nghĩa là ba tôi không bỏ bất cứ một cơ hội nào để nhân cách hoá con Donna.
Nếu như ai đó không nh́n thấy mà chỉ nghe ông nói, chắc chắn sẽ nghĩ rằng
thằng Việt có một đứa em gái nhỏ! Được một cái là Donna rất thông minh,
ngoan và không bao giờ pipi hay caca trong nhà. Mỗi khi cần, Donna chạy
lại bên cửa mở ra phía patio sau nhà, ngồi đó rồi xoay lại nh́n chúng tôi
“x́” một cái. Đó là chưa kể nhiều tṛ mà chính ba tôi đă dạy cho nó bằng
tiếng Việt hẳn ḥi. Kêu nó “đứng” là nó đứng thẳng lên trên hai chân sau.
Kêu “điệu” là nó từ từ hạ thấp xuống, ngồi thẳng người, hai chân trước
cong cong, thấy “dễ ghét” vô cùng. Kêu “nằm” là nó nằm cái ịch... Hễ có
khách, bất kể thân sơ, ba tôi mang ngay Donna ra biểu diễn. Sau khi biểu
diễn các màn căn bản như đứng, điệu, bonjour..., Donna được lệnh nằm
xuống. Ba tôi để một miếng fromage ngay miệng nó rồi nói “không!”. Con
Donna nằm im, nh́n ba tôi chờ đợi chứ không dám đớp miếng fromage. Cho dù
phải chờ đến ba, bốn phút, nó cũng chờ, cho đến khi ba tôi nói “OK” th́ nó
mới dám chồm tới để ăn. Người nào thấy Donna biểu diễn cũng trầm trồ khen
ngợi, càng làm ba tôi vui và hănh diện.
Nhưng nếu ba tôi có tay nuôi chó th́ lại rất không may mắn với những người
bạn mà ba tôi đă nâng đỡ. Có lẽ v́ vậy mà ông mất đi rất nhiều niềm tin
nơi người và càng yêu thương con Donna nhiều hơn. Khi ăn, khi ngủ, khi đi
chơi... lúc nào ông cũng ôm nó khư khư vào ḷng. Nhiều khi thấy thế, chúng
tôi đâm ra khó chịu, nhận xét:
- Ba cưng con chó riết, nó đâm ra hư!
Ba tôi từ từ nh́n chúng tôi, ôn tồn:
- Thứ nhất, Donna là em út trong nhà. Thứ hai, tụi bây không đứa nào được
gọi Donna là chó nầy chó nọ!
Đứa em gái kế tôi căi lại:
- Không kêu là chó th́ kêu là ǵ?
- Con kêu em Việt của con bằng ǵ?
- Th́... Việt!
- Th́ con gọi em con là Donna! Tai sao phải thêm cái chữ ǵ đó trước cái
tên của nó? Con có gọi Việt là “người Việt” hay Du-Trầm là “người Du-Trầm”
không? Vả lại tiếng “chó” là tiếng mà con người chúng ta đă tự ư gán cho
một giống khác một chiều với nhiều ư nghĩa chê bai một cách bất công. Con
nghe rơ chưa?
Dĩ nhiên khi nghe vậy, mấy đứa chúng tôi cũng đành im thôi, đâu biết làm
ǵ.
Nhiều văn nghệ sĩ đến thăm ba mẹ tôi, đă bị Donna chiếm trọn cảm t́nh. Nhà
văn nhà thơ nào đến, nó cũng quấn quít bên cạnh, người nào ra về nó cũng
chạy lên lầu, đứng bên trong cửa sổ nh́n theo ra điều tiếc nhớ. Một nhà
thơ đă không chịu nỗi cảnh Donna nh́n theo, về nhà làm một bài thơ dài gởi
cho nó. Tôi c̣n nhớ có câu: “tôi về cô đứng trên lầu chắc khóc!”. Một hoạ
sĩ tên tuổi vào hàng danh họa quốc tế đă gọi Donna là “thiên cẩu”, lúc nào
điện thoại cho ba mẹ tôi cũng gởi lời thăm Donna, khiến ba tôi sung sướng
vô cùng.
Cho đến một hôm, cả nhà tôi như có đám tang. Riêng ba tôi th́ như người
mất hết sinh lực. Đó là hôm con Donna bị người ta bắt trộm. Tôi c̣n nhớ
hôm ấy nhà có khách và người khách vô nhà cuối cùng sơ ư để hở cánh cửa.
Có lẽ lúc đó một người đang dẫn chó đi ngang qua nhà và con Donna của ba
tôi đánh mùi được nên chạy ra khỏi nhà đi theo chơi và bị người ta bắt cóc
lúc nào không ai hay biết.
Ba mẹ tôi bận tiếp khách nên không để ư, cho đến khi khách về th́ mới phát
giác ra. Tội nghiệp ba tôi cả ngày hôm đó và những ngày kế tiếp trong ṿng
mấy tháng trời, đông cũng như hè, ngày nào cũng thất thểu lang thang từ
con đường này qua con đường khác để mong t́m tung tích con Donna. Trên các
báo phát hành tại vùng chúng tôi cư ngụ, báo nào cũng in lời nhắn tha
thiết của ba tôi để t́m con Donna thân yêu của ông. Mẹ tôi cũng buồn lắm
nhưng nỗi buồn của bà không sao so được với ba tôi. Một tối, nhân trong
bửa cơm chiều, em gái tôi nói đùa:
- Chưa chắc khi con bị người ta bắt cóc, ba đă đi t́m như đi t́m con
Donna!
Ba tôi từ từ nhướng đôi mắt lên, nh́n em gái tôi một phút, suy tư rồi ôn
tồn:
- Con à, đứa nào ba cũng xem là con cả. Con có bị bắt cóc th́ ba cũng sẽ
lo lắng, t́m kiếm như đối với Donna!
Tôi đùa:
- Thế là nhà ngươi có phước rồi đó nghe Thi.
Việt thấy vui, góp ư:
- Hay ḿnh đi mua một con Silky khác nghe ba?
Ba tôi nhíu mày, nh́n Việt:
- Nếu con bị bắt cóc, ba có thể đi xin một đứa con trai khác về nuôi và
như vậy là ḷng ba mẹ yên hay sao?
Buổi sinh hoạt gia đ́nh được kết thúc bằng một màn giận hờn của ba tôi. Số
là trước đây, ông thường kể chuyện một bà nhà giàu nào đó ở Mỹ, trước khi
qua đời, đă để lại chúc thư dành tất cả tài sản của bà cho con chó chứ
không cho ba người con. Lư do bà nêu ra là khi bà c̣n sống, cả ba người
con không ai ngó ngàng đến bà, ngoại trừ con chó lúc nào cũng ở bên cạnh
bà, đă là một niềm an ủi duy nhất cho bà trong những ngày cuối trên cơi
trần gian. Nhớ lại chuyện đó, Thi nói đùa:
- À, thế là ba hết c̣n có thể lập di chúc để tài sản cho con Donna rồi!
Tôi biết em tôi lỡ trớn, nạt:
- Mi chỉ nói bậy!
Thế nhưng ba tôi đă giận Thi hơn một tuần không thèm nói chuyện với nó.
Tội nghiệp, Thi đă phải nài nỉ mẹ tôi xin hoài ba tôi mới hết giận.
Thế là hết nói. Thế là không ai có thể đem ba tôi ra khỏi cái cái lưới sầu
nhớ mà ông dành trọn cho Donna. Chẳng lẽ ông đă thất vọng về con người đến
thế hay sao? Một tên bạn phản phúc, một tên bạn khác mưu đồ vu khống bôi
nhọ, một tên bạn nữa trở mặt... th́ có ǵ đâu! Chẳng qua những chuyện đó
sẽ giúp chúng ta cẩn thận hơn trong chuyện lựa bạn mà chơi, chẳng qua
những chuyện đó cũng chỉ là những thành tố của cuộc chơi trên đời thôi,
không ngờ ba tôi đă bị đời khắc vào tim những vết chàm rơ nét đến thế.
Nhiều đêm khi mẹ tôi đă ngủ, tôi thấy ông ngồi một ḿnh nhâm nhi ly
cognac, nh́n về một phía trời xa xa, trên đùi con Donna nằm cuộn tṛn mà
nghe chua xót trong ḷng. Có lần tôi khuyên nhủ ông: “Tout cela fait
partie du jeu, papa!”, nhưng h́nh như ông vẫn chưa nguôi ḷng sầu muộn về
người đời. Rồi đến vụ con Donna bị người ta bắt. Chao ơi, sao ba tôi lại
là người không may đến thế!
Sáu tháng sau khi con Donna bị bắt cóc, một tối ba tôi đi lang thang trên
trong xóm, t́nh cờ thấy một con chó bên trong cửa kính của một ngôi nhà.
Linh tính cho ba tôi biết rằng đó là Donna. Ba tôi liền gơ cửa làm bộ hỏi
thăm đường. Khi bà chủ nhà mở cửa, con chó nhỏ phóng tới chân ba tôi, rên
rỉ. Ba tôi lấy b́nh tỉnh, hỏi:
- Con chó dễ thương quá, thưa bà, bà nuôi nó lâu chưa?
Bà chủ nhà hờ hững:
- Cũng lâu!
- Thưa bà, bà có biết con đường Gloucester ở đâu không?
Thật ra, trong xóm nhà tôi làm ǵ có con đường tên Gloucester, đó là ba
tôi phịa ra để câu giờ mà thôi. Trong khi bà chủ nhà đăm chiêu suy nghĩ
th́ ba tôi nh́n kỹ con chó nhỏ, đưa tay vuốt ve. Con chó quấn quít lấy ba
tôi. Ba tôi bất th́nh ĺnh nói nho nhỏ đủ để ḿnh nó nghe: “nằm”, tức th́
con chó nằm ịch xuống sàn nhà. Ba tôi biết chắc là con Donna rồi nên không
đợi bà chủ nhà t́m ra con đường Gloucester ở đâu, vội cám ơn và cáo từ. Ra
ngoài đường, ba tôi đi một đoạn cho khuất tầm nh́n của người trong nhà rồi
dùng điện thoại cellular gọi cảnh sát. Năm phút sau, cảnh sát đến. Sau khi
nghe ba tôi kể qua câu chuyện và lư do khiến ông phải nhờ đến công lực,
hai người cảnh sát cùng theo ba tôi vô lại căn nhà “tội lỗi”. Cũng bà chủ
nhà mở cửa. Nh́n thấy ba tôi, bà ta hơi khó chịu:
- Lại là ông!
Ba tôi mĩm cười đắc thắng:
- Vâng, chính tôi!
Quay sang hai người cảnh sát, bà chủ nhà hỏi:
- Các ông đến đây có chuyện ǵ?
Một người cảnh sát chỉ sang ba tôi, tŕnh bày:
- Ông nầy khiếu nại trong nhà bà có con chó Silky của ông ta.
Bà chủ nhà cười thách thức, xẳng giọng:
- Của ông ta? Con Lila là của ông ta?
Nói xong, bà ngoay ngoảy đi vô phía trong nhà, ôm con Donna ra, bỏ xuống
đất, ra lệnh:
- Lila, up!
Con Donna như không nghe lời bà chủ, chạy nhào vô chân ba tôi quấn quít.
Bà chủ quát:
- Lila, come here!
Con Donna có vẻ sợ, trở lại bên bà ta. Bà ta với vẻ đắc thắng, nh́n hai
ông cảnh sát:
- Con chó của ông ta sao nghe lời tôi?
Một người cảnh sát trả lời:
- ông ta khai đă bị mất nó cách nay 6 tháng. Có thể...
Ba tôi ngắt lời người cảnh sát:
- Dĩ nhiên là trong 6 tháng bà dạy nó th́ làm sao nó chẳng nghe lời. Nhưng
tôi hỏi bà, bà có biết tiếng Viet Nam không?
- Tại sao tôi phải biết thứ tiếng “slang” đó? Bà chủ nhà trả lời một cách
trịch thượng.
Ba tôi ôn tồn:
- Dĩ nhiên bà không bắt buộc phải biết tiếng nước tôi và chắc chắn là bà
không thể biết tiếng nước tôi. Nếu như con chó nầy là của bà từ trước đến
nay th́ chắc chắn nó cũng không nghe được tiếng nước tôi, phải không?
Hai người cảnh sát gật gật cái đầu. Bà chủ nhà bắt đầu cảm thấy không ổn
nhưng cũng cố làm ra vẻ b́nh tỉnh:
- Rồi sao?
- Chẳng sao cả nhưng bà hăy xem tôi ra lệnh cho con chó mà bà nói là của
bà, bằng tiếng Việt Nam cho bà xem.
Thế rồi, không đợi phản ứng, ba tôi nh́n thẳng vô mắt con Donna, nhẹ nhàng
ngoắt lại:
- Donna lại đây với ba đi con!
Tức th́ con Donna chạy đến bên ba tôi. Ông xoay lại phân trần với hai
người cảnh sát:
- Các ông xem, tôi sẽ ra lệnh bằng tiếng nước tôi cho con chó đứng lên.
Rồi ông cầm xâu ch́a khoá giơ lên trên đầu con Donna và nói “đứng”, tức
th́ con Donna ưỡn người đứng lên trên đôi chân sau. Kế đến là những màn
tŕnh diễn thường lệ: ngồi, điệu, nằm. Sau cùng là màn ba tôi để xâu ch́a
khoá trước miệng con Donna và nói “không”. Con Donna nằm sát xuống đất,
ngước nh́n ba tôi chờ đợi. Hai phút sau, ba tôi nói “OK”, tức th́ con
Donna chồm tới, cắn lấy xâu ch́a khoá.
Bà chủ nhà mặt tái ngắt, lắp bắp:
- I didn't know, she came to my house by herself and stays here. I didn't
know she is yours!
Ba tôi nhún vai nh́n hai người cảnh sát, chờ họ lập biên bản xong rồi ôm
con Donna về nhà. Ba tôi cũng không muốn và không thể kiện thưa ǵ mụ đầm
tham lam v́ theo lời hai người cảnh sát, không có bằng cớ ǵ chứng tỏ là
bà ấy đă bắt cóc con Donna hay chính con Donna đă tự ư đến nhà bà ấy. Dù
sao th́ “cha con”cũng đă trùng phùng. Ba tôi cũng không muốn làm to
chuyện.
Tối đó, thôi th́ con Donna chạy tới chạy lui, quấn quít mọi người trong
nhà, hết người nầy đến người khác. Cả nhà tôi như ăn mừng một ngày lễ lớn.
Thậm chí c̣n vui hơn ngày tôi tốt nghiệp. Trong lúc cả nhà vui đùa, ba tôi
tuyên bố một câu xanh dờn:
- Tụi bây đứa nào mở cửa mà không coi chừng để em nó ra ngoài cho người ta
bắt lần nữa là tao cũng... biến luôn đó!
Em gái tôi nguưt ba tôi một cái, lẩm bẩm nho nhỏ nhưng cũng đủ cho cả nhà
nghe:
- Đúng là cái ông già kỳ cục! Hết biết!
Trang chính
Truyện
ngắn chưa ấn hành của NBD