Suối tóc bên trời


Tôi vẫn c̣n nhớ rơ h́nh ảnh người con gái với suối tóc thề êm ả ngồi trong giảng đường Văn khoa. Tôi thấy nàng cao sang đài các làm sao! Tôi thấy nàng dịu dàng trân quí làm sao! Ai bảo gái Sài G̣n dữ như những bà chằn! Dưới cặp kính cận là đôi mắt mà không cần nh́n rơ người ta cũng nhận thấy cái lôi cuốn thu hút đến ngàn trùng. Phải, ngàn trùng. Trên đầu nàng, những chiếc khăn tím nhạt hay vàng nhạt thay nhau ôm ngang vỗ về suối tóc. Tôi có lần ước ao. Phải chi bàn tay ta là chiếc khăn kia! Thằng bạn trời đánh bên cạnh cười đểu. Thôi khứa, bàn tay khứa chai như đá mà thay chiếc khăn lụa chắc tóc người ta rụng hết. Mẹ mày, thằng trời đánh. Tay tao khi cần mềm mại th́ c̣n mềm mại hơn bất cứ chiếc khăn “voile” nào nghe mày!

            Tôi muốn làm quen với nàng nhưng sao lại nghe ngại quá. Hễ đứng trước mặt nàng là lưỡi tôi cứng lại như ướp nước đá, tay chân tôi như chẳng c̣n sợi gân nào. Tôi thấy bất cứ động tác nào của ḿnh cũng dư thừa, bất cứ lời nói nào của ḿnh cũng nhạt nhẽo. Tôi nhờ Cẩm Vân, cô bạn cùng xứ Nha Trang của tôi giúp đỡ. Thôi đi ông, ông mà c̣n nhờ ai giúp! Đúng vậy, hồi c̣n học ở Nha Trang, tôi vẫn nổi tiếng là tên phá phách, nghịch ngợm. Những buổi chiều thứ bảy, tôi thường chở Hóa (sau tự nguyện đi Thủ Đức, lên đến thiếu tá thiết giáp rồi bị thương, giải ngũ) chạy dọc theo đường Duy Tân, dùng ná cao su bắn những viên đạn bằng rễ đa vào đùi các cô gái. Đau lắm nhưng đâu có cô nào dám đưa tay thoa! Những đêm học bài khuya đến một, hai giờ sáng, tôi rủ Lê Thanh Sơn (sau làm Dự Thẩm Ba Xuyên) đạp xe ngang nhà Cảnh Tịnh, Cẩm Tâm... nhấn chuông rồi chạy. Thế đó mà giờ tôi lại líu lưỡi trước một nàng con gái hiền lành th́ quả là khó hiểu!

            Tôi nhất định phải làm quen với nàng mới được. Nhờ Cẩm Vân không xong, tôi nhờ Lê cũng là người cùng xứ. Cũng không xong. Thôi th́ tự lực cánh sinh vậy.

            Tôi bắt đầu bằng cách qua lại trước mặt nàng. Cũng chẳng ăn thua ǵ. Tôi không chịu bỏ cuộc. Cô gái tóc thề ơi, tôi sẽ quen cô, tôi sẽ có can đảm làm quen với cô mà! Tôi tự nhủ như thế trong ḷng. Mỗi ngày tôi đi học thật sớm để giành ghế, không chỉ cho tôi mà cho cả nàng và chị của nàng. Thằng bạn trời đánh bảo tôi dại gái. Mày hèn quá mày ơi! Khi xưa mày chọc trời khuấy nước, mày từng đứng ngay ngă tư Bá Đa Lộc và Nguyễn Công Trứ để ghẹo những cô bé trường nữ trung học đi ngang, mày có hèn thế đâu! Kệ mẹ nó nói ǵ th́ nói, tôi vẫn làm theo con đường tôi đă vạch. T́nh yêu mà. T́nh yêu làm sao giải thích được? Thằng bạn lại cười. Yêu một chiều, yêu ǵ nhanh thế? Không giải thích được mày ạ. Làm sao giải thích được cái thay đổ của nhịp đập trái tim của tao mỗi khi thấy nàng? Làm sao giải thích được cái buồn khổ mỗi khi thấy nàng nói chuyện với một thằng phải gió nào khác? Làm sao giải thích được những đêm tao nằm trằn trọc nhớ mái tóc thề của nàng - mà tao vẫn chưa biết đầy đủ tên tuổi - hả mày? Tại mày chưa biết t́nh yêu là ǵ đấy thôi. T́nh yêu thanh cao lắm. T́nh yêu rồ dại lắm. Không rồ dại th́ đâu phải là t́nh yêu. Đồ trần tục. Tôi chửi thằng bạn như thế. Nó cười. Kệ nó. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!

            Lúc đầu nàng c̣n e ngại khi tôi giành sẵn cho nàng và cả chị nàng hai chiếc ghế trên hàng đầu. Tôi dành cho chính tôi cái ghế hàng sau. Để tôi được nh́n nàng, được nh́n mái tóc mịn màng như suối nước trên đồi. Lời thầy Phạm Việt Tuyền, lời thầy Nguyễn Duy Cần... tôi bỏ ngoài tai. Văn chương ǵ, triết đông triết tây ǵ cũng không bằng mái tóc mỹ nhân. Chị Phương nói đúng. T́nh yêu là cho. Cho là chính chứ không phải là nhận. Chị Phương nói sai. Trên đời nầy vẫn có t́nh yêu. Chỉ v́ chị chưa đi qua, thế thôi.                         Sau gần hai tuần, tôi mới được biết cả tên cả họ của nàng. Nàng thỏ thẻ cám ơn khi tôi lấy cuốn tập trên ghế để nàng ngồi. Tôi nhân dịp hỏi vội. Tên cô là ǵ. Nàng đỏ mặt, thỏ thẻ. Tôi sướng đê mê. Tôi biết tên nàng. Tôi chưa biết tuổi nàng. Nhưng cũng đủ rồi. Cần ǵ. Chiều nay về pḥng trọ, tôi sẽ khắc tên nàng lên bàn, lên ghế. Tôi sẽ trang trọng mỗi khi nói đến chữ ấy. Trang trọng.

            Một hôm, thầy Thanh Lăng bận việc bất ngờ không đến dạy được, tôi mới có dịp nói chuyện với nàng nhiều hơn. Sao cô người Sài G̣n mà hiền thế? Nàng bật cười. Sao anh biết tôi là người Sài G̣n? Mà người Sài G̣n không hiền được sao? Tôi ú ớ. Phải rồi, ḿnh cũng đi học ở đây mà đâu phải người Sài G̣n. Thằng bạn trời đánh của ḿnh đâu phải người Sài G̣n mà sao dữ thế! Tôi cười chữa thẹn. Xin lỗi cô. Nàng lại cười. Tôi chẳng biết làm sao nàng lại cười. Chị nàng từ xa nh́n chúng tôi làm tôi nghe ngứa ngáy trong người. Sau này tôi mới biết là v́ tôi gọi nàng bằng “cô”. Gọi bằng ǵ bây giờ. Bằng em được không? Tôi muốn gọi như thế lắm chứ. Nhưng liệu em có cho không? Tôi nghĩ trong bụng như thế.

             Cuối cùng rồi tôi cũng làm quen được. Quen theo nghĩa đủ thân để tâm sự, chuyện tṛ. Trước chỉ là biết nhau thôi. Anh người ở đâu mà nói giọng nửa Bắc nửa Nam vậy? Tôi hơi lo. Th́ ra giọng nói của tôi lai căng thế đó sao? Tôi trả lời tôi không phải là người Bắc nhưng v́ mấy ông thầy phần đông là người Bắc nên ảnh hưởng. Tôi nghĩ là nàng chê nhưng nàng lại khen. Giọng anh ngộ. Đêm nay về nhà không ngủ được, tôi đâu ngờ giọng nói của tôi hay! Tôi khẽ ngâm lên như thế. Anh làm thơ hả? Tôi lắc đầu, ù ừ cho qua. Và đêm đó về nhà, tôi thật sự đă không ngủ được.

             Có lẽ những giờ học với bà Méot đă giúp tôi chiếm được cảm t́nh của nàng nhiều hơn. Mặc dù tôi học trường Việt nhưng nhờ theo học thêm cours Pháp văn ban đêm với thầy Hoàng Tường ở Nha Trang nên vốn tiếng Pháp tôi không tệ. Với bà Méot, tôi tranh luận, bàn căi từ đầu đến cuối. Có lẽ nhờ vậy mà nàng chú ư đến tôi hơn. Rồi tôi đánh bạo hỏi quê nàng ở đâu. B́nh Dương. Thảo nào nàng quyến rũ như một vườn cây đầy trái. Trái chín đỏ trên cành chưa kịp hái, mà t́nh anh đă rụng rớt trong vườn. Thơ của tôi đó. Mê ly không? Thằng bạn trêu tôi. Sao mày không nói nàng rủ lên “giường” chơi? Đừng nói bậy nghe mi. Lần nầy tao yêu thiệt t́nh đứng đắn đó. Nó cười đểu giả rồi bỏ đi. Mẹ mi. Đoạn trường mi chẳng qua cầu sao hay!

             B́nh dương, xứ của cây trái, của những vườn chôm chôm, măng cụt, sầu riêng. Những cuối tuần lúc bấy giờ, với tôi, những cuối tuần ở Sài G̣n vô nghĩa lạ. Trưa trưa thứ bảy là nàng đă theo cô về B́nh dương. C̣n lại ḿnh tôi với nhung nhớ, cô đơn. Tôi biết là nàng không c̣n ở tại nhà của người cô trên đường Gia Long, nhưng chủ nhật nào tôi cũng phóng xe đi ngang, liếc nh́n vô thử. Cửa đóng then cài. Trời mưa. Mưa nắng ǵ th́ tôi cũng đi qua.              

            Rồi những lần hẹn ḥ. Eden. Rex. Lê Lợi. Pôle Nord. Nơi nào cũng ghi lại những h́nh ảnh của nàng. Em yêu dấu ơi, anh hănh diện được có em bên cạnh. Anh hănh diện khi những thằng con trai khác nh́n anh ghen tị. Anh thấy đời anh đă rẽ sang một hướng khác. T́nh yêu. T́nh yêu có thật trên đời chứ không như chị Phương đă nói. T́nh yêu có thật nhưng chẳng phải là ǵ to lớn vĩ đại cả. T́nh yêu chỉ là một cái nh́n lo lắng cho nhau. T́nh yêu chỉ là một cái mỉm cười thông cảm trao nhau. T́nh yêu chỉ là một vài phút đợi chờ mà ḷng nghe hồ như dài cả mùa thu khắc khoải.

            Tôi c̣n nhớ lần đầu tôi hẹn nàng đi ciné. Hôm đó thứ năm, chúng tôi không có lớp chiều. Buổi trưa, khi tôi đưa nàng từ trường về, để nàng xuống tại góc Thủ Khoa Huân và Gia Long, tôi mời mọc. Anh - tôi đă xưng anh với nàng - mời T. đi ciné ở Eden chiều nay, phim hay lắm. Phim ǵ hở anh? Tôi ú ớ v́ thật t́nh chẳng biết phim ǵ. Tôi quanh co. Phim ǵ mà chẳng hay, Eden chiếu là hay rồi! Không được đâu anh, em chưa học bài cho ngày mai. Thế th́ chiều mai em nhé? Không được đâu anh, chiều mai thứ bảy, cô Ba sẽ xuống rước tụi em về B́nh Dương. Tôi chơi một nước x́ phé. Chẳng sao, đúng 5 giờ chiều nay anh sẽ đợi em ở góc Gia Long- Thủ Khoa Huân, em đến hay không đến th́ anh cũng đợi. Nói xong, tôi bỏ đi, không để cho nàng kịp trả lời. Hơn 4 giờ một tí, tôi đă có mặt. Tôi đi qua đi lại. Tôi thấy h́nh như tôi là cái gai cho những người ngồi trong quán nước góc đường. Tôi lại lên xe chạy một ṿng xuống Lê Thánh Tôn, quẹo phải Trương Công Định rồi quẹo phải một lần nữa trên Gia Long. Nhà nàng vẫn cửa đóng then cài im thin thít. Tôi lại đến góc đường đợi tiếp. 5 giờ 10 rồi 5 giờ 15, rồi 5 giờ 20. Nàng đến. Thấy ghét! Anh bắt nạt em lắm đó nghen! Anh có bảo em đến đâu! Giả như em không đến anh cũng có trách ǵ đâu. Thôi đi anh, làm bộ hoài! Thế là tôi đă thắng ván bài với lá tẩy là con 2 trọc!

            Hôm đó là hôm đầu tiên chúng tôi trao hôn cho nhau. Em yêu dấu ơi, một ngày nào đó ḿnh phải xa nhau, anh làm sao quên em được! Đôi môi em ngon như chùm nho chín mọng. Hơi thở em thơm như hương rừng buổi sáng. T́nh yêu mầu nhiệm thật! Em sẽ nhớ anh măi măi nếu mai này ḿnh phải chia xa? Điều đó có cần thiết để anh tiếp tục nhớ đến em măi măi hay không? T́nh yêu có cần hai chiều hay không? Trong trí tôi bắt đầu manh nha sự sợ hăi phải mất nàng. T́nh yêu là thế đấy ư?

             Thế đấy, thế mà tôi lại bỏ ra đi. Ra đi xa lắm. Phía bên kia bờ Thái B́nh Dương. Nàng đưa tôi ra phi trường Tân Sơn Nhất. Nàng khóc. Tôi khóc. Một bên là cái háo hức rạo rực của một thằng con trai mới lớn trước cái quyến rũ của những nước Tây phương, của tương lai, sự nghiệp. Thôi mày ơi, mày đừng buồn làm chi, sau này mày về nước có sự nghiệp th́ thiếu ǵ người đẹp! Thằng bạn nối khố của tôi khuyên tôi thế đó. Mi tầm thường quá mi ơi. Mỗi con người là mỗi thế giới, mỗi hành tinh. Không có hành tinh nào giống hành tinh nào trong vũ trụ này mày ạ, chẳng thay thế được nhau đâu. Tôi yêu em không chỉ v́ nhan sắc, mà v́ đời không một người nào khác thay thế được em. Mi có nghe chưa hả mi! Triết lư gàn. Thằng bạn lại chửi tôi thế đấy. Kệ nó nghe em. Nó làm sao hiểu được t́nh yêu chúng ḿnh, em nhỉ? Em ơi, anh sẽ muôn đời nhớ măi những buổi hẹn ḥ, những nụ hôn nồng cháy, những giận dỗi quay cuồng. Em ơi, anh sẽ muôn đời mang theo trong trái tim anh ánh mắt ngàn trùng thu hút. Của em.

             Chiếc máy bay mang tôi vào bầu trời mênh mông. Tôi nh́n lại Sài G̣n càng lúc càng bé dần phía dưới, nơi đó nàng chắc đang nh́n theo. Tôi nghe như vừa đánh mất một nửa cuộc đời. Tôi ̣a lên khóc. Người nữ tiếp viên nh́n tôi mỉm cười. Tôi không c̣n biết hổ thẹn là ǵ, khóc tức tưởi.

             Cho đến khi máy bay đáp xuống phi trường Vancouver, tôi hướng nh́n về phía bên kia bờ đại dương. Tôi c̣n ǵ bên ấy? Bên kia trời, ngoài những người thân thuộc, tôi chỉ c̣n nàng như chứng tích của t́nh yêu. Tôi chỉ c̣n một suối tóc thề để nhớ để thương. Suối tóc không một gợn sóng nhưng đủ để làm tôi chơi vơi. Suối tóc ấy, giờ đây, xa ngút bên trời.

Trang chính

Truyện ngắn chưa ấn hành của NBD