
Tên thật Phan Thị Thuỷ Trang, sinh tại Bình
Dương. Bút hiệu khác: Phan Thị Nhã Trâm, Phan Thị Bình Dương. Tốt nghiệp Cử Nhân
Giáo Khoa Khoa Học Nhân Văn, Văn Khoa Sài Gòn. Cộng tác: Trước 75: Ngàn Khơi (thơ
búp bê), Văn Khoa. Sau 75: Làng Văn, Nhân Văn, Văn, Nắng Mới, Phương
Đông, Tự
Do, Cỏ Thơm, Quốc Gia, Nghệ Thuật... Vượt biển 1979, hiện
định cư tại Montreal,
Canada.
bdtt@videotron.ca

Dùng tên thật làm bút hiệu. Sinh tại
Tuy Hòa, Phú Yên. Quê Nội: Điện Bàn, Quảng Nam. Trung Học: Võ Tánh, Nha-Trang.
Đại học: Ottawa, Canada. Về nước 1970, làm việc tại Ngân Hàng Việt
Nam Thương
Tín (Cần Thơ, Long Xuyên, Châu Đốc, Sài-Gòn). Cộng tác: Làng Văn, Nhân Văn, Quốc
Gia, Cỏ Thơm, Phương Đông, Tự Do, Nghệ Thuật, Thời Báo... Thích: bạn, tennis,
văn nghệ, Cognac, chuyện cười. Khinh: những tên phản bạn, những đứa hai mang...
Trần Phước
Hải: "...
Thơ của Bá-Dĩnh &
Thủy-Trang rất dồi dào âm điệu. Tuy âm điệu chưa phải là điều kiện đủ nhưng
là điều kiện ắt có, theo tôi, để cho thơ ra thơ..."
Võ Kỳ
Điền: "... Ở đây thơ không phải là tiếng gào thét cuồng nộ
căm hờn, cũng không phải là nhừng dòng lệ bi phẫn uất nghẹn tức tưởi. Thơ
Bá-Dĩnh & Thủy-Trang là những lời than thở tỉ tê cùng tâm sự ngậm ngùi của
kiếp tị nạn lưu vong sống đời xa xứ. Chúng ta bắt gặp những ngày nhớ thương
bứt rứt, những đêm trăn trở não nề, băn khoăn về một đất nước điêu tàn, ray
rứt một quê hương khốn khó. Còn gì nữa, có chăng là một đời luân lạc theo
"vận nước nổi trôi". Có biết bao điều cần nói, gói ghém trong những câu
thơnhẹ nhàng thanh thóat bằng một bút pháp trong sáng trôi chảy... Quê hương
mờ mịt vẫn là một nét hằn sâu trong tận cùng trí nhớ..."
Tiểu
Đăng: "...Đọc xong 10 truyện trong Mùa Đông Quạnh Vắng, tôi nhận
thấy truyện của Nguyễn Bá Dĩnh hay ở cốt truyện và ở những chi tiết sống
động. Sống động có nghĩa là thật..."
Nguyễn Hữu Nghĩa: "... Trước hết, Nguyễn Bá Dĩnh là một người làm
thơ. Thơ gắn liền với quê hương. Khi viết truyện, anh trải rộng tình-cảm
sang một cõi giới khác. Cõi giới của đời sống quê nhà hay quê người. Nó là
sự trăn-trở của một người nhiệt-thành trong cuộc sống, hăm-hở xây dựng những
nền-móng của hạnh-phúc, cho mình và cho những người xung quanh. Hạnh-phúc
đơn-giản và nhỏ-bé như tiếng cười trong sáng trẻ thơ. Truyện của Bá-Dĩnh
thành hình trong hòan cảnh ấy, cũng giản-dị như một giọt sương lăn nhẹ vào
đời..."