Dòng Thơ
Lưu Lạc

Thơ Nguyễn Bá-Dĩnh

bdtt@videotron.ca

Trang Chính

Dòng Thơ Lưu Lạc
Ngọt Ngào Nỗi Nhớ
Mùa Đông quạnh Vắng
STM Thủy-Trang
STM Bá-Dĩnh

Unicode Fonts

 

xót phận

một hôm xót phận nên buồn
lòng nghe vời vợi nhớ nguồn cội xa
mẹ tôi uống nước sông Ba
cha tôi quê tận Quảng Đà sông Thu
lớn lên theo bụi sóng mờ
theo hàng dương lả lơi bờ biển xanh
trôi vào tuổi mộng lênh đênh
hồn say ánh mắt người Bình Dương mơ
rồi đi xa lắc xa lơ
nửa vòng trái đất ngóng mờ nhân gian
ba năm nhìn lá thu vàng
nhìn đông tuyết phủ nghe hoang lạnh mù
trở về chung mối ưu tư
chung mưa chung nắng chung từ cái lo
nước non ngàn dặm ai ngờ
có ngày biền biệt bên bờ đại dương
khi thành kẻ mất quê hương
thơ tôi u uẩn điệu buồn luân lưu.


Tiễn đưa

bỏ xóm cũ đi lòng lưu luyến
xuôi dòng sông nhỏ buồn khôn khuây
tôi đi không có người đưa tiễn...
cùng lắm...trên cao vài cụm mây!


mẹ tôi
(viết thay một người)

sáu mươi lăm tuổi...xứ này
lẽ ra đã hết tháng ngày ưu tư
nhưng mà chuyện ấy cũng tùy..
mẹ tôi đâu có sướng gì hơn xưa:

ba tôi ngã bệnh bất ngờ
vô nhà thương biệt...mấy mùa trở trăn
em tôi sau bảy mươi lăm
bỗng dưng ngơ ngẩn bám thân mẹ già
còn thằng em ở quê nhà
tuổi ba mươi mấy... đợi quà mẹ nuôi.

cũng may vất vả xứ người
đâu còn giờ để mẹ vui hay buồn!


má vợ

chiều qua má vợ đãi mình
dĩa xào rau muống tưởng xanh được lòng
cá chim chiên, nước mắm trong
thêm tô canh nấm nấu cùng khổ qua
hạt cơm thơm phức trắng ngà
nghe như đang ở quê nhà cũng nên..
ngày xưa...tôi làm sao quên
cuộc đời của má gắn liền cái lo:
vợ tôi sanh đứa con so
một tay má ẵm, má đưa ngọt ngào
vợ tôi sanh đứa con sau
Bình Dương-Châu Đốc ngại đâu đường dài
đến khi đất nước đổi đời
bàn tay má cũng chẳng rời cháu con
nhà nghèo theo vận nước non
mỗi tuần cũng xuống Sài-Gòn thăm nuôi
xe lô chật ních cũng ngồi
ngày hè nóng bỏng cũng vui vẻ lòng...

xuống thuyền ra giữa biển Đông
mới hay lòng má..mênh mông hơn nhiều!


cảnh già

một ông tám chục tuổi hơn
ông kia bảy chục tuổi buồn bể dâu
hai ông ngồi đối mặt nhau
hai đôi mắt đục đọng sầu lạnh trơ

xanh xao mấp máy môi khô
ý chừng hiu quạnh bơ vơ đợi lời
tay chân lẩy bẩy ngậm ngùi
bốn vòng xe đẩy lui cui ngập ngừng

ngày qua đêm lại xoay vòng
hai ông cùng xứ lưu vong cùng thời
tình cờ vào lúc cuối đời
vô nhà thương ở xứ người...ngó nhau!


em bé tị nạn
(viết thay một họa sĩ)

em thuở ấy dẫu còn là cô bé
những vết hằn tị nạn xóa kiêu sa
đôi mắt ngây thơ đã sầu đáy bể
đời vô tư cũng thấm chất xót xa!

sóng nhấp nhô mủi lòng em côi cút
biển mênh mông ru đời..giấc vu vơ
em với ta tuy tương đồng cảnh ngộ
nghiệp không cùng nên vẫn cứ thờ ơ

ta đâu biết lòng em buồn chứa chất
giữ làm gì ngàn ngấn lệ trong em?
“sao em không khóc bằng đôi mắt
mà khóc âm thầm trong đáy tim!”


thắc mắc

một hôm vô ngân hàng như thường lệ
chợt thấy em dáng dấp rất phương Đông
tôi thắc mắc em từ đâu em đến
từ miền Nam đất Việt có phải không?

đôi mắt to thiết tha dòng sông Cửu
mũi thon dài gợi nhớ xứ Kiên-Giang
tóc ấp e mịn màn trời châu thổ
dáng em thơ như bờ bãi lang thang.

rồi từ đó tôi vẫn thường suy nghĩ
thử đoán xem em người ở phương nào
em như thể phủ đời màu huyền bí
muốn hỏi dò...nhưng nghe ngại làm sao!

đến một bận tình cờ...em bắt gặp
tôi dõi nhìn. em cười thẹn vu vơ
tôi mới hiểu em không từ đất Việt
bởi em cười đầy ắp chất ngây thơ

quê hương tôi đã bao ngày buồn bã
trái tim nào không có những vết nhăn
thì nụ cười cho dù nơi xứ lạ
đâu thể nào không đượm chút băn khoăn

kể từ đó tôi không còn thắc mắc
chuyện quê em nơi nào đó phương Đông
và lòng tôi cũng không màng vướng vất
em Ma-cao, Đài-bắc hay Hồng-kông!



hàng xóm

sáng sớm người gọi cửa
ra xem: ông phát thư
da ngăm ngăm râu rậm
hình như gốc Ba-tư.

bỗng tiếng mấy đứa bé
nhà bên phải vói sang;
gật đầu chào có lệ:
chúng người Phi-luật-tân.

ra sau tưới cây cỏ
cũng có tiếng đám nhỏ
phía trái bên kia nhà:
gia đình nầy người Hoa.

cặm cụi làm chợt thấy
có người vẫy tay chào
từ một vuông cửa sổ:
lão Do-thái phía sau.

bốn bên bốn giống người
chẳng...ta là ốc đảo?
quê nhà ơi, mờ ảo
lòng ta bao giờ nguôi!


gửi cung vũ

(cảm hứng nhân đọc bài
“nói với bầy chim nhỏ vườn sau”của Cung Vũ)

nơi tôi cũng có vườn sau
cũng nghe chim nhỏ gọi đầu ngày lên
vào đông tuyết ngập từ hiên
đọc thơ bạn chạnh thương chim không giày
bạn ơi... cái kiếp lưu đày
chúng mình hết lạnh sau ngày hồi hương!


triện son

bạn thương cho cái triện son
in trên trang sách ngỡ hồn đỏ theo
lối xưa nét chữ ngoằn ngoèo
rối như lòng khách trọ chiều cuối năm.

thơ tôi màu huyết dụ bầm
bởi từ tim phổi âm thầm dấy lên
thơ tôi là chuỗi ưu phiền
còn mang rõ nét con thuyền mù khơi

thơ tôi hiu quạnh xứ người
theo dòng lưu lạc buồn vui hững hờ!


thân phận

tình cờ anh thấy được
từ chiến trường Trung-Đông
hình ảnh một con chó
xơ xác đứt một chân
khấp khểnh đời khốn khó
lây lất buồn lang thang
chạy qua từng con phố
im vắng đến ngỡ ngàng
từng thây người đây đó
còn ứa vết máu loang...

anh muốn nói cùng em
đời chúng mình tị nạn
ngơ ngác buồn đêm đêm
hững hờ ai bè bạn
trống vắng đến sượng sùng
em có thấy gì không
chúng mình và con chó
em thấy khác gì chăng!


buổi sớm hạ

ra ngồi đợi gió phòng sau
nhìn sân chưa ướt mưa đầu sáng nay
góc rào lặng ngắt tàng cây
một cành con lẻ loi đầy lá khô

không gian quạnh vắng mơ hồ
chim hè chắc vẫn còn mơ giấc nồng
phương Đông chưa ửng ánh hồng
nhưng ngày đã rõ như lòng nhớ quê!


đời

ta ôm đời định nghiệp
tưởng mình người tự do
trong vòm trời quanh quẩn
thân phận sầu vu vơ
lòng rộn ràng sắc ấm
rồi cũng thành hư vô
chân như chừng xa thẳm
mơ hồ như ý thơ!


tiếng thơ

tiếng thơ người vọng giữa hồn
tôi vu vơ hỏi mình còn căn duyên
bâng quơ dọ dẫm cửa thiền
bỗng nghe tiền kiếp gọi phiền trăm năm
nghiệp xưa rục rịch trở trăn
sân si còn đọng trong thân thế buồn
mông lung mờ mịt cội nguồn
trần ai một lỡ...biết còn đường ra!


chẳng qua
(tặng Nguyễn Văn Thời)

lòng ta một thoáng nao nao
rất tình cờ một hôm nào gặp em
chẳng qua màu tóc em đen
khiến ta chạnh xót nhúm nhen nỗi nhà
chẳng qua ánh mắt thiết tha
khiến hồn ta ngợp nở hoa muộn phiền
chẳng qua ngơ ngẩn mình em
tưởng em đang nặng nỗi niềm...buồn lây!


nụ cười
(tặng Trương Trí Vũ)

em thương ta có nụ cười
hồn nhiên như thể thằng người của ta
thưa em ta cũng xót xa
em làm sao thấy được qua nụ cười!
hồn nhiên là tính do trời
lòng ta chua xót...do đời lưu vong
mai sau về lại dòng sông
quê nhà...ta sẽ rửa lòng ưu tư
gặp em lúc đó...ta cười
nụ-hồn-nhiên nở trong người nở ra.


nhớ bạn

tao trở lại sau khi về đơn độc
còn gì đâu ngoài một chút ưu tư
đời xoay chuyển khác gì cơn gió lốc
gặp lại mày, tao mừng tủi ngẩn ngơ

lúc ấy tao ở Verdun, đường số bốn
trên lầu ba, cầu thang gỗ bên ngoài
con đi học khi tuyết rơi buổi sớm
cầu thang trơn, té dập cả bờ môi

dù đau xót vẫn thấy mình may mắn
hơn nhiều thằng còn kẹt lại quê hương
hơn nhiều đứa còn lê đời cay đắng
ở Thái-lan, Mã-lai-á, Nam-dương

lúc trở lại tao rộn ràng háo hức
như tên tù vừa mới có tự do
rồi háo hức rộn ràng tao cũng mất
đời không cùng tần số cũng bơ vơ

khi gặp lại, nhìn mày, tao bỡ ngỡ
xa mười năm cười cũng gượng làm sao!
mày tha thiết chuyện ngày xưa nhắc nhớ
tao tảng lờ, mặc cảm, dạ nao nao

mười năm nữa lại qua như gió thổi
đời lưu vong bè bạn cũng trăm đường
tao vẫn thấy hồn tao đầy cỏ rối
mọc lang thang quanh triền nhớ bờ thương!


gặp người điện bàn
(tặng Đinh Văn Cận)

đi theo bè bạn rong chơi
đến Toronto gặp người Quảng-nam
xa xôi heo hút Điện-bàn
chắc xơ xác lắm...”khoai lang mấy giồng”!

đất cày sỏi đá nhọc lòng
tình người vẫn ngọt như dòng sông Thu
sáo qua sông, ướt bụi mù
tôi qua cửa biển ướt từ câu thơ!

giờ nghe câu hát điệu hò
trong lòng chợt hỏi khi mô trở về?


gặp người nhatrang

gặp nhau có chút ngỡ ngàng
hình như người ở Nha-trang dạo nào
tôi nghe tiếng sóng rì rào
giữa vùng ký ức thấm màu biển khơi

tôi nghe tiếng nhẹ chiều rơi
ngẩn ngơ quanh ngọn tháp Hời rong rêu
tôi nghe lòng bỗng buồn theo
tiếng ve trên những hàng keo gọi hè

nếu như giây phút được về
chắc lòng sẽ bớt nặng nề..phải không!


một kỷ niệm nhỏ

lái xe chạy trước dẫn đường
cớ gì em lại ngập ngừng đong đưa
mới sang “lane” mặt...ai ngờ
lại qua “lane” trái...tuy chưa chớp đèn

chữ U em cũng không thèm
chữ O mới thích, rối ren phố người
tối về nhà trọ nhỏ nhoi
lòng em mới rộng...bùi ngùi lòng ta!


 

 

gởi phan ni tấn

cuối tuần uống ngụm cà phê
nhớ người bạn xứ Ban-mê-thuột buồn
hoa cà phê nở đầu non
trong sương mù nhạt anh còn nhớ sao?

anh còn nhớ núi miền cao
nhớ mây chợt thấp lẩn vào trong buôn
xứ anh chắc có mưa phùn
chắc “buồn muôn thuở” theo cơn lạnh về?

giọng anh ngân, láy, tỉ tê
lời thơ Quế Phượng ủ ê thế nào
tôi chưa từng ở nơi cao
mà lòng cũng thấy như nao nao lòng!

 

bạn về
(gởi Hạnh, Độ & bé Thụy)

bạn lên thăm ở lại nhà
thương nhau thì cũng chỉ là...thế thôi
nhớ xưa cùng đảo, ngậm ngùi
tô mì gói cũng chia đôi, ba phần
lên rừng lặt lá sương xăm
xuống bờ biển nhặt ốc nằm trong hang
đêm đêm đốt lửa hơ buồn
trưa trưa đợi gió thả hồn vu vơ
gặp nhau nhắc lại chuyện xưa
mười năm một thoáng như vừa mới đây
bạn về...đưa đến highway
ta dừng lại bỗng thấy ngày lạnh tanh!

 

ngậm ngùi

thì ra anh đã giận tôi
nếu không đâu có nhà người gọi nhau
tôi nghe anh khóc gì đâu
chẳng qua anh nói...quá rầu rĩ thôi
thương anh...chia xẻ với người
người không thương...lại thêm lời không vui
Quảng Đà quê nội của tôi
làm sao tôi nhại tiếng người sông Thu
đêm về ngước mặt trông mù
thương ngôi sao vắng âm u một mình!


ngập ngừng...

đêm qua tôi đến nhà anh để
tặng tập thơ đầu in mới xong
mấy tháng rồi không thường qua lại
chào hỏi chừng như cũng ngập ngừng

tay anh lật nhẹ từng trang sách
chị đứng kề bên ghé mắt vào
thơ chúng tôi...chẳng vui gì nhỉ
toàn kỷ niệm buồn, tủi, khổ, đau

ngắm anh nhớ lại lần đầu gặp
e ấp nụ cười hồn nhiên sao
cùng tuổi người anh tôi đã khuất
cũng đời trai hẹn với lao đao

đêm nay dai dẳng mưa dầm suốt
đọc lại bài thơ anh sắt son
lòng chợt nhão nhừ như cỏ úng
thơ tôi sao khỏi nhớ nhung buồn!

 

đời chỉ là hư ảo

hai chúng ta ôm đời lưu lạc
không cha không mẹ ở quê người
trời đất đựng không đầy cốc rượu
lại sợ lăng nhăng...chuyện tức cười!

ta hiểu. chắc là người cũng hiểu
quí nhau tô bún đã là ngon.
tình thân đâu phải cần trăm món,
đừng nghĩ là ta nói đỡ buồn!

tiếp bạn, xin đừng lo ta nữa,
đâu đợi trăm năm mới bạc đầu!
sĩ diện còn sao...đời mất nước?
ta biết buồn đâu, biết giận đâu!

mai mốt mình kêu nhau cũng được
một mình người với một mình ta
rượu gì cũng uống cho say khướt
mồi nhấm còn đây...chút đậm đà!

ta nghe người gọi ta “hào-kiệt”,
như muốn nhận bừa thì đã sao!
biết đâu khoảnh khắc đời rung cảm
không rượu mà nghe vẫn dạt dào!

mà thôi, đời chỉ là hư ảo
hư tâm, hư ảnh với hư danh.
cần chi phải tặng nhau danh hiệu
người muốn ta nghe thẹn với mình?



cũng chỉ là cờ

một chiều cùng bạn đọ cờ
song xa ồ ạt, nào ngờ pháo giăng
ngựa sai nước, chạy lăng quăng
còn đôi pháo thụt giữ thân tướng già

sông sâu chốt đợi chuyến phà
hai con tượng lại tà tà ngẩn ngơ
hơn thua cũng chỉ...là cờ
thôi thì nhường bạn...rằng đùa cho vui!


đêm về từ Ottawa

(tặng Nguyễn Hải Bằng)

đêm về giữa đám sương mù
nghe lòng nhừ nhuyễn suy tư một thời
trường xưa dáng trổ ngậm ngùi
phố xưa nẻo cũng theo đời đổi thay

đi ngang gác trọ nghe đầy
trong lòng kỷ niệm của ngày tháng xưa
bạn bè trăm nẻo ngẩn ngơ
nhớ nhau thì cũng hẹn hò được sao!

công viên sân bãi ngày nào
giờ thay bằng những nhà cao ngất trời
kinh rideau chảy dòng xuôi
bờ kinh sương xuống ngậm ngùi cỏ cây

nghe lòng chừng cũng ngây ngây
lối về bỗng lạ...mới hay lạc đường!

 

nhớ sông
(gởi Đoàn Minh Hóa)

bạn cho con cá doré
nhìn con cá bỗng nhớ về dòng sông
Saint-Laurent chảy một dòng
sao bằng chín nhánh Cửu Long đậm đà

Tiền-giang Mỹ-thuận qua phà
gió sông mơn trớn thổi tà áo bay
Hậu-giang nước chảy u hoài
tình theo chiếc bắc để người bơ vơ

Tây-đô qua bắc Cần-thơ
bắc Vàm-cống dẫn đến bờ An-giang
nhớ hôm lên bắc chiều vàng
giữa trời, mây, nước..lòng hoang mang buồn

bây giờ nhớ nước nhớ nguồn
dòng sông xa lắc..chỉ còn dòng thơ!

 

cá biển

ai cho con cá biển tươi
làm tôi nhớ thuở xa xôi nên buồn:
quê tôi bên bờ dại-dương
quanh năm cá biển...vui buồn thế thôi!

hôm qua chiên mớ cá mòi
hôm nay bánh tráng cá người cuốn rau
hôm sau thấy cá đã rầu
cũng đành kho đại mấy đầu cá thu...

vậy mà khi ở quê người
lại nghe thèm cá biển hoài chẳng khuây;
ngán cho tôm cá xứ này
bốn mùa đông lạnh chán ngây cả lòng!
 


nhớ biển

ăn con cá biển mặn lòng
biết đâu sẽ bớt nhớ mong biển bờ
đêm nay chắc sẽ nằm mơ
thấy mình êm ả bên bờ biển xanh

hàng dương như tủi, rung rinh
cành dừa rỉ rả, ngó mình hỏi han
xôn xao sóng vỗ rộn ràng
từ khơi gió cũng ngỡ ngàng vi vu

phải chi đời cũng là mơ
chắc ta khỏi phải chực chờ tháng năm!
 


nhớ nhatrang
(cảm đề một bức ảnh)

lặng lẽ bãi bờ không gợn sóng
vắng gió về đâu..hỡi cánh buồm
cửa biển sông vào, sầu bỡ ngỡ
trông lạc loài sao..cuối xóm cồn!

nắng cũng không đầy, nghe lành lạnh
cảnh cũ lâng lâng..buồn nhớ nhà
nếu chân bước lại qua cầu Bóng
lòng chắc vơi nhiều..nỗi xót xa!

cầu Bóng trơ thân dài mấy nhịp
lối về Đồng-đế đất núi khô
tượng lính còn đâu..”thao-diễn-nghỉ”
bãi Nằm chắc lạnh..đến bơ vơ!

tôi lớn lên theo từng ngọn sóng
nhìn biển im lìm..nghe chứa chan
nghĩ đến ngày về Nha-trang lại
lòng bỗng xôn xao..sóng ngập tràn!



bốn mùa

tôi nhìn tôi đã già nua
chắc vì trăn trở theo mùa đổi thay:
đông về nhìn bụi tuyết bay
căm căm cái lạnh, ngây ngây cái buồn,
hạ nồng oi ả nắng vương
nơi đây không biển..nhớ thương bãi bờ,
thu vàng lá rụng ngẩn ngơ
nhìn cành trơ trọi..nghe bơ vơ đời,
xuân xanh nụ trổ màu tươi
mặt đường băng rã..gót đời thêm dơ!
thì ra tôi cũng chẳng ngờ
bốn mùa chỉ một dòng thơ chán chường!


đổi thay

ta nghe ta hết là ta
hồn-nhiên-thuở-cũ...đã qua mất rồi
ta nghe là lạ giọng cười
ta nghe sường sượng những lời nói ra
ta nghe ta chẳng là ta
nhân-sinh-quan thoáng đã là của ai!


khóc Nguyễn Ang Ca
(gởi chị Huyền Nhi)

hôm qua tôi nghe tin buồn
rằng anh đã trở về nguồn: hư vô!
trong tôi nước mắt..ai ngờ
đã khô queo tự thuở vừa đến đây
buồn tôi nửa kiếp lưu đày
buồn anh cũng nửa đời này bơ vơ
anh về cõi hạc ai đưa
tôi về dõi bóng ngày xưa chẳng đành
trăm năm một phút rùng mình
anh đi, đi biệt, biệt tình, tình tôi!
tôi về ôn nửa trang đời
để thương, để nhớ, để rồi xót xa
xót anh, anh Nguyễn Ang Ca!!!

 



tôi mơ tôi nằm trong đáy huyệt
bên ngoài dơi đậu bóng âm u
nếu tôi ra lại ngoài dương thế
lòng chắc buồn như một thoáng mù

thức giấc mừng rơn mình còn biết
nhéo trên da thịt còn nghe đau
lắng nghe tim phổi còn tha thiết
nhưng đã quên rồi chuyện trước sau

tôi bỗng thấy mình như mây núi
chờn vờn ôm ấp đỉnh băn khoăn
trên cao ngọn gió chừng không tới
nên sầu vẫn đọng khối phân vân


cũng chỉ là kỷ niệm...

khi tôi chết, về đâu, người đừng hỏi
dẫu thiên đàng, địa ngục hay hư vô
thì hình hài vay mượn cũng bơ vơ
sẽ thành đất lạnh trong lòng đáy huyệt

nhưng tôi biết...chắc là tôi sẽ tiếc
những nụ cười thơ dại tuổi lên năm
những mộng mơ hăm hở thuở mười lăm
những bồng bột si mê thời mười chín

rồi tất cả sẽ một lần câm nín
trong vô vàn quá khứ rất mênh mông
kể làm gì những dằn vặt trong lòng
thì cũng sẽ mờ phai đâu còn vết

tôi chẳng thể mang gì theo khi chết
chuyện trên đời đâu phải của riêng tôi
và tình yêu, tiếng khóc, nụ cười...
thì cùng lắm cũng chỉ là kỷ niệm!

 

mơ ước

tôi muốn lắm...trở về thăm cha bệnh
đã mấy năm chân không bước khỏi giường
và thuốc men chắc chỉ là...hoài niệm
những ngày xưa đi đứng nhậu sương sương

mẹ của tôi đâu còn gì tha thiết
đời trở trăn theo cơn bệnh của chồng
và hạnh phúc chắc chỉ là...quên biệt
một thời nào son phấn rất thong dong

rồi đứa em...thời buổi gì cũng lỡ
tuổi ba mươi làm không đủ nuôi thân
và ước vọng chắc chỉ là từng bữa
nói làm gì mai, mốt...quá xa xăm

tôi muốn lắm...nhưng làm sao về được
mười mấy năm tê cứng nỗi chờ mong
và hạnh phúc cũng chỉ là mơ ước
một ngày nào vẫn vời vợi mông lung!


buồn

bây giờ tôi chẳng còn chi
cái đời xa xứ có gì là vui
loay hoay theo chút ngậm ngùi
trái tim cũng đã lâu rồi hắt hiu

trong lòng rác rưởi rong rêu
chừng như hoang dại mốc meo tế bào
nụ cười nghe gượng làm sao
soi gương thấy lạ cúi chào ngẩn ngơ

đứng đi trên nỗi thẫn thờ
chân tay lạc nhịp vu vơ ngượng ngùng
nói năng miệng lưỡi ngập ngừng
“lời không theo ý”, ý chừng bơ vơ

đôi dòng lệ chắc đã khô
hay là lệ đã chảy vô trong mình
thời gian đăng đắng lặng thinh
không gian sường sượng chình ình quanh tôi
nhân gian là lạ ngại lời
thì thôi đành vậy...vào đời bằng thơ!