tôi nghe
tôi nghe chút muộn chút phiền
chút sầu chút tủi chút riêng ngập ngừng
tôi nghe chiều ngộp hư không
nghe đời quạnh vắng nghe lòng bơ vơ
tôi nghe mây gió hững hờ
nghe trời quá chật cho thơ tôi buồn!
buồn
tôi đi trong cõi bời bời
ôm lòng vời vợi giữa đời đìu hiu
một hôm đứng ngẩn trong chiều
thấy nhân gian cũng buồn thiu quanh mình
bóng xuân
năm nay, tự hỏi mình xuân đến
biết sẽ làm chi..đỡ nhớ nhà?
tháng hai trời chắc rơi nhiều tuyết
sao khỏi căm căm buồn xót xa!
thì có năm nào..nơi đất lạnh
đón xuân..mà chẳng buồn bâng khuâng!
quê hương tưởng đã thành hư ảnh
bỗng rộn ràng theo những bóng xuân!
năm nay xuân đến..thôi thì cũng
lại nấu bánh chưng cho đỡ buồn.
nhân bánh..còn gì hơn kỷ niệm
mặn nồng thì cũng của quê-hương!
mười ngón ngọc ngà
trên tay chị có vết trầy
hẳn là vì lá vì cây gai nhiều
loay hoay mình chị sớm chiều
tưới cây tỉa lá bấy nhiêu cũng buồn
nhớ về ngày cũ mà thương
cũng bàn tay ấy bắt hồn người ta
rồi thì..mười ngón ngọc ngà
vọc gai vuốt sỏi khi qua xứ người
tay trầy chắc đã quen rồi
nhưng lòng chị chắc ngậm ngùi chưa quen!
mười búp thon dài
tôi nhìn tóc rớt quanh người
nghe thương dáng cũ ngậm ngùi lối xưa
lúc em mười sáu gây mơ
tôi làm sao có ý ngờ hôm nay
măng non..mười búp thon dài
đã từng rủ mộng về đầy quanh em
từ khi chân bước xuống thuyền
bến bờ xa lạ truân chuyên cũng nhiều
thương em phận đổi sớm chiều
phận tôi nhớ lại cũng hiu hẩm buồn
thôi đành..chung kiếp tha hương
mời em tiếp tục..khỏi buồn dây dưa
đợi xuân
hình như tôi đợi mùa xuân cũ
cũng đã lâu rồi lòng hắt hiu
tuyết vẫn phủ đầy trên sân cỏ
cành cây trơ lá buồn khẳng khiu
mùa đông dai dẳng trong trời xám
nỗi nhớ chừng như cũng đậm màu
phải chi thấy lại vườn cau cũ
lòng chắc xanh như những lá trầu
tuyết sẽ có ngày tan theo nắng
vàng như mai nở rộ xuân nào
mùa đông sẽ khuất theo ngày tháng
nỗi nhớ mùa nào cũng khít khao
thì đợi mùa xuân làm gì nữa
nắng vàng đâu ấm được lòng tôi
cho hay xuân chỉ ngoài trần thế
xuân đổi thay chi được cõi người!
vào hạ
trời không gió cũng không mưa
chỉ nghe oi ả giữa mùa nắng hanh
cây cao cành lá lặng thinh
công viên cỏ mệt xoài mình dưới trưa
hồn trôi vơ vẩn nẽo xưa
nhớ dòng sông bạc nhớ bờ biển xanh
hình như tiếng sóng vổ ghềnh
hay là ta chỉ một mình ước mơ!
cảm thu
rồi những ngày hè qua cũng nhanh
rừng cây lá đổi màu lung linh
gió trở mùa đi gây gây lạnh
lòng chợt buồn như lạc nẽo tình
những chiếc lá xanh đã úa vàng
trời sâu hiu quạnh lúc thu sang
nhìn đời sao thấy mong manh quá
se sắt nao nao hồn chứa chan
thì nhớ, nhớ gì ngày tháng cũ
Bình-dương thu vẫn sầu mênh mông
quê người thu đến tôi buồn lắm
rừng úa lá rơi vàng cõi lòng
tôi đi, ừ nhỉ cũng mùa thu
cửa biển lao xao sóng mịt mù
một thoáng mười năm nơi xứ lạ
trong lòng vẫn nhớ một mùa thu
sang đông
hôm qua chiếc lá cuối cùng
của rừng thu đã...không chừng ngủ im
sáng nay hỏi cỏ bên thềm
rằng sương hay tuyết trong đêm đã về
bỗng nghe gió buốt lạnh tê
thì ra đông đã trở về đâu đây
lần đầu thấy tuyết rơi đầy
lắng nghe hơi thở ngất ngây với trời
giờ thì tuyết vẫn chưa rơi
mà lòng như đã ngậm ngùi sang đông!
bởi vì...
tôi đâu muốn quẩn quanh bờ dĩ vãng
...bởi vì tôi còn mơ thấy quê hương
tôi đâu muốn viết dòng thơ khinh bạc
...bởi vì tôi quá lạc lõng bên đường
tôi biết mình ôm hờ đời vay mượn
nơi xứ người chỉ nói được yêu thương
với chính mình trong vô cùng tịch mịch
trong u hoài sâu hun hút ngàn phương
những giọt lệ không vơi niềm khắc khoải
những trận cười không xoá hết trầm buồn
tôi đâu muốn tự mình tôi đày đọa
...bởi vì tôi đang sống kiếp vô thường!