Dòng Thơ
Lưu Lạc

Thơ Thủy-Trang

bdtt@videotron.ca

Trang Chính

Dòng Thơ Lưu Lạc
Ngọt Ngào Nỗi Nhớ
Mùa Đông quạnh Vắng
STM Thủy-Trang
STM Bá-Dĩnh

Unicode Fonts


 

từ một dòng sông

tôi từ một dòng sông đi
sông Tiền đêm ấy thầm thì nhớ thương
tôi từ cửa Đại u buồn
trôi vào hoang lạnh trùng dương mịt mờ
sóng cao dấu bến dấu bờ
biển sâu dấu cả ước mơ tự hào
đời là một thoáng chiêm bao
tìm trong xa lạ ngọt ngào nhớ nhung


nhớ quê

mấy năm tưởng đã vơi buồn
tưởng lòng hết nhớ Bình-dương thuở nào
ngờ đâu hương phấn ngọt ngào
của cây trái vẫn bám vào trong tôi

trường xưa Nguyễn Trãi xa vời
bạn bè còn lại...ta cười với ta
dòng sông chầm chậm hiền hoà
trăng đêm quạnh vắng nhạt nhòa hơi sương

quê tôi bụi đỏ phủ đường
mưa về bụi ướt nhuộm buồn cỏ cây
tôi xa quê đã bao ngày
tưởng quen băng giá đâu hay nhớ hoài!



chiều quê
(cảm đề một bức ảnh)

mình ai trên chiếc thuyền con
ngắm chiều ráng đỏ nhuộm buồn cỏ cây
trên cao ngơ ngẩn trời mây
lòng như mặt nước nghe đầy cô liêu

nước lên ngọn cỏ đìu hiu
mông lung như ngập cả chiều hoang sơ
bờ đê chừng cũng bơ vơ
nước ơi xin chớ ngập bờ người đi

vườn ai cây lá xum xuê
người bên khung cửa đợi về người thân
thuyền ai không sợ nước dâng
lòng ai chắc sợ bâng khuâng nhớ nhà

chiều quê vời vợi xót xa
tình quê dìu dịu lòng ta bời bời
lòng ta thương nhớ lâu rồi
ngắm chiều ráng đỏ xứ người..không quen!


bên bờ mộng

câu thơ rồi cũng buồn xa vắng
huyền hoặc u hoài ý liêu trai
đêm đêm trở giấc bên bờ mộng
thấy lại quê hương...khẻ thở dài!


Québec ngày mưa

lên thăm Québec ngày mưa
qua cầu treo chẳng thấy bờ sông đâu
cổ thành đá ủ ê sầu
mấy con đường dốc ngẩng đầu quanh co

mái xanh rêu phủ lờ mờ
tường vôi rạn nứt buồn vơ vẩn buồn
chục cây súng cổ chắc còn
mơ màng chiến trận thả hồn xa xôi

dưới thành sông nước ngậm ngùi
phà xa nhả khói đưa người sang sông
sầu lên mưa xuống trùng trùng
trở về còn sót giữa lòng...chút xưa!



phải chi
ta chẳng là người


ta là thác nước hồn nhiên
cất cao điệp khúc giữa miền núi non
say sưa giai điệu..chẳng còn
nghe phiền muộn trổ nụ buồn hư hao

ta là dòng nước dạt dào
từ trên ngọn thác đổ vào vực khe
lượn quanh ghềnh đá mấy bề
nghe bâng khuâng hết trở về trong ta

ta là mây ở trên xa
tần ngần nhìn thác nở hoa trắng lòng
ta theo con suối..không chừng
nếu vui thì biến thành dòng mưa rơi

phải chi ta chẳng là người
chắc ta khỏi thấy cuộc đời buồn tênh


mưa đêm nhớ quê

mưa đâu bỗng đến rơi đầy ngõ
đêm hè chợt lạnh buồn mênh mông
cái đời xa xứ sao kỳ lạ
cứ có mưa đêm là...nhớ nhung!

sá gì một mảnh quê hương ấy
mười mấy năm qua biệt đến giờ
những con đường bụi hanh hao nắng
thì có gì đâu mà...dây dưa!

dòng sông tự thuở nào thư thả
mình có bao giờ nghe thiết tha
đến đây là chọn đời xa lạ
lại nhớ dòng sông đến xót xa!


rồi cây cầu bắc ngang con rạch
cái giếng, bụi tre hay bờ ao
tuổi nhỏ rong chơi đâu để ý
giờ nghe thân thiết quá..là sao!

đêm nay bão rớt từ xa lại
lòng chạnh buồn theo mưa trái mùa
trong vùng ký ức nghe tơi tả
điêu tàn như một thoáng quê xưa!


dặn dò

con buồn có lẽ cũng nhiều
nếu không con chẳng khóc chiều hôm nay
Ba đi thoát nợ kiếp này
mà sao con lại buồn ray rứt buồn
hay là con sợ..quê hương
quá xa xôi để Ba còn nhớ ra
nửa vòng trái đất mù xa
lối nào thì cũng phải qua ngàn trùng
thu về gió lạnh mênh mông
Ba đừng quên khoác áo bông lên người
núi cao trên đỉnh tuyết rơi
Ba vòng dưới thấp ngắm đời vui hơn
khi nào về đến quê hương
nhớ dừng lại ở Bình-dương xứ mình
vườn xưa cây trái đỏ xanh
Ba tìm một chỗ hữu tình nghỉ ngơi

mai kia đất nước yên vui
Má về mang chút tro đời về sau!!!



 

 

 

 

tôi nghe

tôi nghe chút muộn chút phiền
chút sầu chút tủi chút riêng ngập ngừng
tôi nghe chiều ngộp hư không
nghe đời quạnh vắng nghe lòng bơ vơ
tôi nghe mây gió hững hờ
nghe trời quá chật cho thơ tôi buồn!

 

buồn

tôi đi trong cõi bời bời
ôm lòng vời vợi giữa đời đìu hiu
một hôm đứng ngẩn trong chiều
thấy nhân gian cũng buồn thiu quanh mình


bóng xuân

năm nay, tự hỏi mình xuân đến
biết sẽ làm chi..đỡ nhớ nhà?
tháng hai trời chắc rơi nhiều tuyết
sao khỏi căm căm buồn xót xa!

thì có năm nào..nơi đất lạnh
đón xuân..mà chẳng buồn bâng khuâng!
quê hương tưởng đã thành hư ảnh
bỗng rộn ràng theo những bóng xuân!

năm nay xuân đến..thôi thì cũng
lại nấu bánh chưng cho đỡ buồn.
nhân bánh..còn gì hơn kỷ niệm
mặn nồng thì cũng của quê-hương!

 

mười ngón ngọc ngà

trên tay chị có vết trầy
hẳn là vì lá vì cây gai nhiều
loay hoay mình chị sớm chiều
tưới cây tỉa lá bấy nhiêu cũng buồn

nhớ về ngày cũ mà thương
cũng bàn tay ấy bắt hồn người ta
rồi thì..mười ngón ngọc ngà
vọc gai vuốt sỏi khi qua xứ người

tay trầy chắc đã quen rồi
nhưng lòng chị chắc ngậm ngùi chưa quen!


mười búp thon dài

tôi nhìn tóc rớt quanh người
nghe thương dáng cũ ngậm ngùi lối xưa
lúc em mười sáu gây mơ
tôi làm sao có ý ngờ hôm nay

măng non..mười búp thon dài
đã từng rủ mộng về đầy quanh em
từ khi chân bước xuống thuyền
bến bờ xa lạ truân chuyên cũng nhiều

thương em phận đổi sớm chiều
phận tôi nhớ lại cũng hiu hẩm buồn
thôi đành..chung kiếp tha hương
mời em tiếp tục..khỏi buồn dây dưa

 

đợi xuân

hình như tôi đợi mùa xuân cũ
cũng đã lâu rồi lòng hắt hiu
tuyết vẫn phủ đầy trên sân cỏ
cành cây trơ lá buồn khẳng khiu

mùa đông dai dẳng trong trời xám
nỗi nhớ chừng như cũng đậm màu
phải chi thấy lại vườn cau cũ
lòng chắc xanh như những lá trầu

tuyết sẽ có ngày tan theo nắng
vàng như mai nở rộ xuân nào
mùa đông sẽ khuất theo ngày tháng
nỗi nhớ mùa nào cũng khít khao

thì đợi mùa xuân làm gì nữa
nắng vàng đâu ấm được lòng tôi
cho hay xuân chỉ ngoài trần thế
xuân đổi thay chi được cõi người!


vào hạ

trời không gió cũng không mưa
chỉ nghe oi ả giữa mùa nắng hanh
cây cao cành lá lặng thinh
công viên cỏ mệt xoài mình dưới trưa

hồn trôi vơ vẩn nẽo xưa
nhớ dòng sông bạc nhớ bờ biển xanh
hình như tiếng sóng vổ ghềnh
hay là ta chỉ một mình ước mơ!


cảm thu

rồi những ngày hè qua cũng nhanh
rừng cây lá đổi màu lung linh
gió trở mùa đi gây gây lạnh
lòng chợt buồn như lạc nẽo tình

những chiếc lá xanh đã úa vàng
trời sâu hiu quạnh lúc thu sang
nhìn đời sao thấy mong manh quá
se sắt nao nao hồn chứa chan

thì nhớ, nhớ gì ngày tháng cũ
Bình-dương thu vẫn sầu mênh mông
quê người thu đến tôi buồn lắm
rừng úa lá rơi vàng cõi lòng

tôi đi, ừ nhỉ cũng mùa thu
cửa biển lao xao sóng mịt mù
một thoáng mười năm nơi xứ lạ
trong lòng vẫn nhớ một mùa thu


sang đông

hôm qua chiếc lá cuối cùng
của rừng thu đã...không chừng ngủ im
sáng nay hỏi cỏ bên thềm
rằng sương hay tuyết trong đêm đã về

bỗng nghe gió buốt lạnh tê
thì ra đông đã trở về đâu đây
lần đầu thấy tuyết rơi đầy
lắng nghe hơi thở ngất ngây với trời

giờ thì tuyết vẫn chưa rơi
mà lòng như đã ngậm ngùi sang đông!

 

bởi vì...

tôi đâu muốn quẩn quanh bờ dĩ vãng
...bởi vì tôi còn mơ thấy quê hương
tôi đâu muốn viết dòng thơ khinh bạc
...bởi vì tôi quá lạc lõng bên đường

tôi biết mình ôm hờ đời vay mượn
nơi xứ người chỉ nói được yêu thương
với chính mình trong vô cùng tịch mịch
trong u hoài sâu hun hút ngàn phương

những giọt lệ không vơi niềm khắc khoải
những trận cười không xoá hết trầm buồn
tôi đâu muốn tự mình tôi đày đọa
...bởi vì tôi đang sống kiếp vô thường!