|
|
Thu rón rén bước từng bước khi đi qua
hành lang phía trước bàn giấy của Đông. Nàng bước rất nhẹ nhưng Đông cũng
biết, khẽ nhoẻn miệng cười. Thu mỉm cười đáp lễ, hai má đỏ bừng, cảm tưởng
như những người xung quanh đang dán mắt vào nàng.
Cái hành lang tầng một đi ngang sở Tín dụng của Sài-G̣n Ngân Hàng không
biết có ǵ hấp dẫn mà Thu qua, lại mỗi ngày rất thường. Sau ba mươi tháng
tư, Sài-G̣n Ngân Hàng sáp nhập vô ngân hàng thành phố HCM, lưu giữ hầu hết
nhân viên cũ. Hồi trước, Thu là một nhân viên b́nh thường. Sau ngày đổi
đời, nàng trở thành bí thư của anh Hai Hồng, phó giám đốc ngân hàng thành
phố đặc trách bộ phận Sài G̣n Ngân Hàng. Chẳng những làm bí thư cho phó
giám đốc, Thu c̣n phụ trách công đoàn. Do đó nàng tha hồ đi tới đi lui,
chẳng ai thắc mắc. Mà làm sao dám thắc mắc khi nghe đâu Thu là thiếu úy
Việt cộng nằm vùng, cha nàng là thượng tá tập kết mới về. Nàng c̣n mẹ. Hai
mẹ con đều làm việc trong Sài-G̣n Ngân Hàng từ khá lâu trước 75.
Trong cái bối cảnh đó của ngân hàng, Đông là một cấp chỉ huy cũ được chế
độ mới lưu dung để thanh lư. Thanh lư ở đây có nghĩa là đi đ̣i các khoản
mà dân chúng nợ ngân hàng trước 75. C̣n số tiền dân chúng kư thác trước 75
th́ không được “cách mạng” đề cập. Ngay cả số tiền hưu trí của nhân viên
cũng bị lờ luôn với lư do lư do “tập đoàn Thiệu Kỳ đă mang tiền theo hết
rồi!”.
Trước 75, dù làm việc chung nhưng có bao giờ Thu dám gợi sự chú ư của
Đông. Phần Đông, có thấy Thu th́ chắc cũng không bao giờ để ư đến nàng. Lư
do giản dị v́ Thu không đẹp, mặc dù là gái một con. Chồng nàng, một thiếu
úy Cộng Ḥa, đă ly dị với nàng trước ngày Cộng sản chiếm miền Nam.
Nhưng sau ba mươi tháng tư, chuyện đời đổi khác. Đông chỉ là một tên
“ngụy”, số phận không biết sẽ ra sao. C̣n Thu lại thuộc gia đ́nh “cách
mạng”, tương lai rực rỡ. Thế nhưng, dù thuộc giai cấp mới, Thu vẫn mang
trong người những sở thích rất “ngụy”, bởi v́ nàng cũng sinh ra, trưởng
thành và sống trong môi trường miền Nam.
Tuy biết Đông đă có vợ con, nhưng với Thu chuyện ấy có nhằm ǵ khi nàng đă
một lần dang dở. Câu “thà làm bé ông lớn c̣n hơn làm lớn ông bé” đúng ra
là một câu nói chơi, nhưng nhiều khi cũng là một suy tư có thật. Qua thời
“cách mạng”, Thu được lột xác, vùng lên, không c̣n mặc cảm về hoàn cảnh và
thân phận của thời đă qua. Cha nàng đă t́m cách giới thiệu cho nàng nhiều
người có địa vị và tương lai trong xă hội mới, nhưng nàng vẫn chưa chịu
ai. Nàng không sao quên được Đông, nhất là khi so sánh chàng với những anh
Hai, anh Năm nón cối, dép râu quê mùa dai dẳng theo đuổi ve văn nàng.
Ngày nào, dù có việc cần hay không, nàng cũng qua, lại trước nơi làm việc
của Đông. Lần nào đi ngang qua, nàng cũng rón rén, nhưng không lần nào,
hai người không nh́n thấy nhau. Riết rồi Đông để ư.
Một hôm, t́nh cờ chạm mặt nhau trong sân giữ xe, Đông lên tiếng trước:
- Chà cô Thu làm việc thong thả quá nhỉ! Thu bẽn lẽn:
- Đâu có đâu, thưa ông giám đốc!
- Thời buổi này mà giám đốc chi cô Thu!
Cả hai cùng cười. Hôm ấy Thu vui lắm. Trước đây, là một nhân viên thường,
nàng làm sao có dịp gần gũi chuyện tṛ với Đông. Rồi từ đó những buổi
chiều tan sở, Thu cố t́nh ra lấy xe cùng lúc với Đông. Nhà Đông ở Thị
Nghè, c̣n Thu ở cư xá Thanh Đa nên cùng đường về.Có điều, Thu đi xe Honda
c̣n Đông th́ “hồ hởi” với chiếc xe đạp.
Một hôm, chờ Đông đạp xe một quăng, Thu phóng Honda theo sau, trờ tới, đi
kè bên cạnh, cười hỏi:
-Muốn kéo không?
Theo phản xạ, Đông đưa tay trái níu vai Thu. Mấy giây sau, Đông hơi ngại
nhưng đă trễ, chẳng biết làm sao lấy tay ra. Thu phá tan sự yên lặng,
khích:
-Níu chặt nghen! Nếu sợ bà xă thấy th́ bỏ tay ra cũng không muộn!
Là đàn ông, ai lại sợ lời khích của đàn bà nên Đông hỏi lại:
- Bộ cô không sợ ông xă hay bà già thấy hay sao?
Thu cười ngặt nghẽo:
- Ông xă th́ không có mà bà già th́ sao lại sợ!
Thế rồi từ đó, những buổi chiều tan sở Thu Đông vừa kéo nhau vừa tṛ
chuyện. Lâu ngày, cả hai đều cảm thấy bất tiện v́ xe cộ quá nhiều. Thu đề
nghị thẳng:
- Muốn tui ngày mai chở đi làm không? Nếu muốn th́ chờ ở đầu đường, tui sẽ
đi ngang rước cho.
Sau đó, Thu đón Đông đi làm mỗi ngày. Lúc đầu, Đông hơi ngại người quen
thấy, nhưng nghĩ cho cùng, thời buổi khó khăn, chẳng ai rảnh lo chuyện
người khác! Rồi một cách tự nhiên không hẹn trước, việc xưng hô giữa hai
người bỗng trở thành trống trỗng, thường thiếu chủ từ. Hôm đó, trưa thứ
bảy, trên đường về, Thu gợi ư:
- Ba má về Long Điền thăm ngoại, muốn ghé nhà chơi không?
- Ghé th́ ghé.
Đông trả lời không suy nghĩ, và hỏi tiếp:
- Ba làm ǵ?
Thu thành thật trả lời:
-Đại tá chánh ủy sư đoàn. Sợ không?
Đông nhún vai không nói. Khi đến nơi, Đông mới biết nhà Thu là căn biệt
thự của một đại tá miền Nam đă di tản. D́ Bảy, ở với mẹ con Thu từ khi Thu
c̣n nhỏ, chạy ra mở cửa, nh́n Đông, nở một nụ cười thân thiện:
- Chào cậu Đông!
Đông ngạc nhiên, chờ d́ Bảy đi xuống sau, hỏi Thu:
-Sao d́ Bảy biết tên?
Thu hỏi lại:
-Sao biết bả là d́ Bảy?
Đông vỡ lẽ:
- Thu kể chuyện cho bả nghe?
Thu cười, quay đi không trả lời. Đông đâu biết trong nhà Thu, d́ Bảy là
người để Thu tâm sự. Mối t́nh Thu dành cho Đông ngang trái quá làm sao
nàng dám tâm sự với ai. Chỉ có d́ Bảy, bà vú của nàng. V́ thương Thu, d́
bảy tự nhiên có cảm t́nh với Đông, người xếp trẻ có đôi mắt biết cười: -
Cậu Đông bảnh trai quá hén, hèn chi...
Bà nh́n Đông, nói rất tự nhiên. Đông đỏ mặt v́ mắc cỡ mà Thu cũng e thẹn.
Nàng gắt:
-D́ Bảy này thiệt...
D́ Bảy và Thu mời Đông ở lại dùng cơm chiều. Đông nửa muốn nửa không, v́
chưa cho vợ hay. Như đoán được lư do, Thu châm chọc:
-Thôi d́ ơi, người ta chưa xin phép bà xă, đâu dám ở lại ăn cơm!
Đông biết là một câu nói khích nhưng vẫn nghe tức. Chàng lên tiếng:
- Cho mượn điện thoại được không?
Thu dẫn chàng vô pḥng ngủ của ba mẹ nàng, chỉ điện thoại. Vô t́nh gió
đóng sập cánh cửa lại. Cả hai nh́n nhau. Êm vắng và riêng tư quá! Họ như
thuộc về nhau từ giây phút ấy... Cho đến khi bé Hiền gơ cửa pḥng gọi, Thu
mới giật ḿnh tỉnh mộng. Nàng e thẹn liếc nh́n Đông nằm trầm ngâm bên
cạnh, cố làm ra vẻ tự nhiên:
- Ḿnh ra ăn cơm đi..anh!
Tiếng “anh” nàng nói nghe thật ngọt ngào, t́nh tứ. Riêng Đông, một cảm
giác ê chề, ră rượi ùa đến. Hối hận v́ đă phản bội vợ? Sợ phải sa vào lưới
Việt cộng? Không biết, chàng không muốn biết ǵ cả. Tiếng bé Hiền làm
chàng tỉnh lại:
- Bảy kêu má và chú xuống ăn cơm!
Đông bước ra, xoa đầu Hiền. Chàng chợt nhớ đến đứa con gái đầu ḷng cũng
trạc tuổi con bé. Hiền đứng yên cho Đông xoa đầu. Đông hỏi một cách vô ư
thức:
- Ba Hiền đâu?
Hiền ngước lên nh́n mẹ, đưa mắt hỏi. Thu hơi khó chịu:
- Muốn làm ba nó không mà hỏi!
Đông chợt nhận ra sự vô ư của ḿnh, lí nhí xin lỗi.
Hôm ấy d́ Bảy thết Đông toàn những món đắt tiền, ít ai được ăn trong thời
buổi đó. Nh́n chén súp yến thứ dày sớ, vàng óng ánh, Đông cảm thấy được
cái chua chát bùi ngùi của ư nghĩa đổi đời. Đổi đời, trong một xứ chậm
tiến, có lẽ không ǵ khác hơn là thay đổi về giai tầng xă hội. Đúng ra,
giai tầng không thay đổi, chỉ có nội dung của nó thay đổi mà thôi. Vẫn c̣n
măi măi giai cấp giàu sang với tất cả những đặc quyền đặc lợi, và giai cấp
nghèo khổ suốt đời thiếu trước hụt sau. Điều thay đổi chỉ là một sự hoán
vị đột ngột và khôi hài. Đông suy nghĩ miên man, nuốt thức ăn một cách khổ
sở khó khăn. Thu tưởng Đông mắc cỡ, nói đùa:
- Ăn đi, lớn rồi mà c̣n mắc cỡ sao?
Hiền cười rộ lên. D́ Bảy cũng cười chúm chím. Đông nói đỡ:
- Lâu rồi không ăn yến nên nghe lạ!
Hiền và d́ Bảy không hiểu ư Đông, nhưng Thu hiểu. Nàng thừa biết những thứ
gia đ́nh nàng đang hưởng chính là những thứ gia đ́nh Đông đă có trước kia.
Đă hơn hai năm sau ngày “giải phóng”. Những dự trữ, tiết kiệm của một gia
đ́nh trung lưu b́nh thường có lẽ cũng đă teo như hy vọng mong manh dành
cho một chuyến ra đi. Càng ngày, những cuộc vượt biên càng khó khăn v́
mạng lưới công an biên pḥng càng được củng cố vững chắc. Hơn ai hết, Thu
biết rơ điều đó, cũng như biết rơ khát vọng của Đông. Nàng khẽ thở dài.
Cuộc t́nh vụng trộm của Thu và Đông đi dần vào ngơ cụt. Thu là con duy
nhất của một Đại tá Việt cộng, và chính nàng cũng là cán bộ. Đông là một
“ngụy quyền”. Chỉ bấy nhiêu thôi, đă không đường ḥa hợp, nói chi đến việc
Đông không hề muốn bỏ vợ con mà Đông rất yêu thương. Mối t́nh đó, với
Đông, chỉ là cuộc phiêu lưu nhất thời.
Những cuộc vui bên cạnh Thu không đủ xua đuổi hẳn cái vẻ u hoài, tư lự nơi
Đông. Có khi Thu mắc mỏ:
- Anh sao...lúc nào hồn vía cũng làm như để đâu á...
Hoặc:
- Mượn xài đỡ buồn thôi! Không bắt phải bỏ bả đâu mà lo!
Thu nói ǵ th́ nói, Đông vẫn không đổi, vẫn giữ nét suy tư khó hiểu.
Về phía mẹ Thu, bà ta cũng đă nghe phong thanh liên hệ giữa con gái bà và
Đông. Một hôm, trong bữa ăn chiều không có ba Thu, mẹ Thu hỏi:
- Con có dính líu t́nh cảm với thằng ngụy Đông phải không?
Thu chối biến:
- Làm ǵ có!
- Chuyện cả ngân hàng ai cũng biết, chỉ ḿnh tao là chưa hay thôi! Thằng
ngụy đó có ǵ hay mà mày ưa nó?
Thu gắt lại:
- Hồi xưa má cũng gọi người ta giám đốc, bây giờ sao cứ hở là ngụy này
ngụy nọ!
Mẹ Thu xẵng giọng:
- Chà, chưa chi mày đă binh chằm chặp rồi! Tao gọi ngụy là nhẹ đó! Nó có
vợ con rồi mày biết không? Đừng nói là mày không biết nghe!
Thu ngoe ngoảy bỏ đũa đứng dậy, bước ra lấy xe honda phóng đi. Hiền chạy
theo, kêu “mẹ! mẹ!”. D́ Bảy cũng hối hả gọi “Thu! Thu!”. Mẹ Thu vẫn ngồi
yên, bật khóc. D́ Bảy quay trở lại, lên tiếng: -Dù ǵ nó cũng lớn rồi! Nó
c̣n trẻ mà cô độc, bộ không tộicho nó hay sao?
Mẹ Thu hằn học:
-Tội! Tội! Tui tội cho nó th́ ai tội cho tui! Để nó dan díu với thằng ngụy
có vợ mà chị coi được hả?
D́ Bảy thản nhiên:
- Tui thấy đâu có sao! Miễn nó vui là được! Mẹ Thu than:
- Thiệt tui tức d́ cháu chị hết sức! Cũng tại chị cưng nó quá nên nó đâm
hư! D́ Bảy vùng vằng: - Được rồi, ngày mai tui về quê tui ở cho khỏi làm
hư người khác!
Nói xong, d́ Bảy bỏ vộ pḥng riêng nằm khóc. Hiền đứng bên bà ngoại, ngơ
ngẩn nh́n hết người nầy đến người khác. Thấy tội nghiệp, mẹ Thu ôm cháu
vào ḷng, nhớ lại thời Thu c̣n nhỏ, chồng bà vô bưng, bỏ hai mẹ con côi
cút. Một đêm, khoảng hai giờ sáng, Thu bị cảm, lên cơn sốt. Cảnh nhà đơn
chiếc, bà lính qua lính quính, chỉ biết ôm con than khóc. Cũng may, ông
trung úy hàng xóm tốt bụng, lấy xe jeep chở mẹ con bà đi nhà thương chữa
trị. Sau đó bà về quê năn nỉ người chị bà con bạn d́ lên ở chung. Từ đó ba
người sống chung, thiếu đủ có nhau, cho đến khi Thu lấy chồng, rồi ba Thu
lén lút trở vô Nam hoạt động, móc nối với gia đ́nh, kết nạp Thu vô cụm
điệp báo kinh tế thành.
Đêm ấy, khi ba Thu về, mẹ Thu kể lại câu chuyện. Lúc đầu, ông giận lắm,
nhưng suy nghĩ kỹ, cảnh đơn chiếc của Thu là do ông, nên ông dịu lại. Số
là trước đây, v́ công tác, Thu đă phải đi đi về về, giờ giấc bất thường
khiến chồng nàng nghi ngờ, sanh ghen. Dĩ nhiên, Thu không thể tiết lộ bí
mật với chồng, một phần v́ nàng không muốn chồng dính líu vào tổ chức,
phần khác, v́ chồng nàng là sĩ quan “ngụy”. Cuối cùng, vợ chồng Thu chia
tay. Nàng rất buồn nhưng không thể làm khác được. Ba Thu thở dài:
- Để từ từ tôi tính. Mà nó đi đâu vậy?
Mẹ Thu đang sốt ruột v́ đă gần hai giờ sáng mà Thu chưa về. Bà gắt:
- Cũng tại ông hết! Con không cha th́ như vậy đó!
Đêm đó Thu ghé nhà bạn gái, ngủ lại. Sáng hôm sau nàng nhờ bạn xin phép
nghỉ v́ mắt nàng sưng húp. Hôm sau nữa, Thu mặc tạm áo quần bạn, vô thẳng
sở làm, nhưng lánh mặt mẹ. T́m gặp Thu vào giờ nghỉ trưa, mẹ Thu năn nỉ:
- Muốn ǵ th́ về nhà tính. Con Hiền khóc suốt ngày hôm qua đó!
Chiều đó, Thu về nhà. Cả nhà ai nấy đều mừng, không dám đá động đến chuyện
đă qua.
Mấy tháng sau, chuyện t́nh Thu Đông cũng chẳng có ǵ mới mẻ. Thu thấy Đông
sống gượng gạo, qua ngày, chán nản bèn tội nghiệp, đề nghị:
- Muốn vượt biên không?
Đông mở to mắt nh́n Thu, thăm ḍ. Nàng tiếp:
- Không gạt đâu. Muốn đi th́ tui dàn xếp cho đi!
Đông hỏi:
- Bằng cách nào?
- Quê tôi ở Long điền nên tôi biết nhiều chủ tàu đánh cá lắm. Tôi cung cấp
băi cho họ để đổi một số chỗ trên tàu.
Đông nghi ngờ:
- Băi đâu Thu có mà cấp?
- Đồ khờ, tui không có th́ ai có? Bộ không biết tôi làm ǵ sao?
Đông hỏi ḍ:
- Ḿnh đi với ai?
Thu ph́ cười, hỏi lại:
- Bộ anh muốn đi với bả và mấy đứa nhỏ phải không?
Đông im lặng. Thu lặng người, hơi mất b́nh tĩnh nhưng sau khi cân nhắc,
nàng quyết định ngay: - Cho cả nhà anh đi luôn với điều kiện qua bên đó
không được bỏ mẹ con tôi. Chịu không?
Đông đùa:
- Th́ sướng chớ sao! Hai vợ là sướng rồi!
Thu quạu:
- Tui không giỡn đâu đó nghe!
Hôm sau, Thu móc nối với tên thượng úy Tất, trước đây là trưởng cụm điệp
báo của nàng. Tất vẫn chưa vợ, hiện làm việc cho Công an thành. Lâu rồi
không gặp lại Tất, Thu không biết gă c̣n say mê nàng như dạo trước không.
Dù sao, nàng cũng tự tin nơi tài thuyết phục của ḿnh. Hai người hẹn nhau
trong một quán ăn. Tất mừng rỡ:
- Thu vẫn khỏe đấy chứ? Gia đ́nh lúc này thế nào?
- Em vẫn cô đơn anh à! Vẫn một ḿnh ở vậy nuôi con!
- Xạo hoài! Các cô gái Sài g̣n là ghê lắm!
Thu mỉm cười, ỡm ờ:
- Em có phải gái Sài G̣n đâu! Em quê Long Điền mà!
Tất đắm đuối nh́n sâu vào mắt Thu, rồi như chợt nhớ ra, gặng hỏi:
- Thu đến t́m anh có việc ǵ thế?
Thu làm ra vẻ thật thà pha chút hờn trách:
- Lâu, nhớ anh, t́m thăm anh không được sao?
Tất sung sướng thấy tự ái được vuốt ve, càng tỏ ra lịch thiệp.
Thu ôn tồn dẫn dụ Tất, chịu đi chơi với hắn cả tuần, rồi sau đó rủ rê vượt
biên, hứa sẽ lấy Tất khi đến bờ tự do. Là đảng viên trung kiên, mới đầu,
Tất ngần ngừ không chịu, nhưng sau lại đồng ư. Hai người bèn bàn kế hoạch.
Vấn đề là phải t́m được băi đáp an toàn để đổi một số chỗ trên tàu đem
bán, lấy vàng làm vốn. Tất nhận nhiệm vụ đi Long điền liên lạc với Hai
Hồng, trưởng công an tại đó, vốn là bạn thân của Tất, để đề nghị chia
chác. Thu lo móc nối với chủ tàu. Cuối cùng, tất cả đều đồng ư là chủ tàu
lo liệu mọi thứ cho chuyến đi, được mang theo 20 người và phải trả cho tên
Hai Hồng 30 cây vàng. Phía Thu được mang theo 15 người. Ngoài Tất, Thu, bé
Hiền và gia đ́nh Đông là tám người, bảy chỗ c̣n lại bán rẻ cho bảy người
bạn thân, lấy chút vàng mang theo làm vốn.
Phần Đông, chàng cho vợ hay quyết định vượt biên và nói dối là chi phí tốn
15 cây vàng cho cả gia đ́nh 5 người. Vợ chàng dốc hết số vàng dành dụm th́
vừa đủ. Đông mang số vàng ấy giao cho mẹ nhờ cất giùm mà không nói lư do.
Chàng tính, nếu đi lọt, số vàng ấy coi như để lại cho ba mẹ chàng, nếu
không lọt, sẽ lấy lại chi dùng.
Đến ngày đă định, Thu ngụy tạo một số giấy di chuyển do ngân hàng cấp cho
gia đ́nh Đông đi Long điền thăm bà con. Gia đ́nh Đông được nàng giới thiệu
với Tất như những người mua chỗ trên tàu vượt biên. Tất hướng dẫn gia đ́nh
Đông. Phần Thu, dẫn những người c̣n lại đi thành một toán thác. Khi cả
đoàn xuống đến Long điền đầy đủ, người của chủ tàu đón vô tạm trú trong
ngôi nhà do Hai Hồng thu xếp.
Đêm đó không trăng nhưng ánh sao trên cao cũng đủ cho thế gian một chút
ánh sáng lờ mờ. Hai giờ rưỡi sáng có lệnh bắt đầu ra đi. Đông cơng đứa con
nhỏ nhất, một tay dắt đứa con giữa. Vợ Đông nắm tay đứa con đầu ḷng theo
sau, đi lẫn vào trong đoàn người từ Sài G̣n xuống, hướng dẫn bởi cậu con
trai của chủ tàu. Thu đi sau cùng. Bé Hiền được một người lớn cơng. Tất đă
đi trước từ lâu. Đoàn người lầm lũi đi. Lũ con nít như cũng cảm thấy sự
nghiêm trọng nên cũng nín khe. Đông chốc chốc quay đầu nh́n lại vợ con
khuyến khích.
Khi đoàn người c̣n cách băi biển chừng 500 thước, Thu cho lệnh ngừng lại
và ngồi xuống. Từng cơn gió biển thổi lạnh buốt. Không một tiếng động nào
ngoài tiếng sóng ŕ rào và tiếng côn trùng rả rích. Từ xa, có ánh đèn pin
chớp nháy ba lần, ra hiệu. Thu cho đoàn người đứng dậy, tiến thẳng ra băi.
Cách bờ chừng năm, sáu thước, một chiếc tàu nhỏ đợi sẵn. Mực nước biển
giấc khuya đă bắt đầu thấp. Đông cơng đứa con nhỏ, lội xuống nước đi về
phía tàu. Đặt đứa bé lên tàu xong, Đông quay lại cơng tiếp đứa thứ hai,
rồi thứ ba. Vợ Đông vẫn đứng chờ trên băi. Bên cạnh, Thu nắm chặt tay bé
Hiền. Giữa lúc ấy, có tiếng quát:
- Tất cả đứng im! Không được cử động!
Đoàn người chạy tán loạn về phía tàu. Đông chụp tay vợ, kéo vội xuống
nước. Tiếng quát lần này lớn hơn:
- Tất cả đứng im!
Giữa lúc ấy, Thu la to:
- Cái ǵ vậy, anh Tất?
- Bắt tất cả bọn phản động lại!
Khi đó, Thu mới vỡ lẽ là đă bị Tất và Hai Hồng gài. Tất trấn an:
- Đồng chí Thu đừng sợ! Chúng ta chỉ bắt tụi ngụy thôi! Bố của đồng chí đă
được báo cáo, đang đứng đàng sau đây!
Thu xoay đầu, thấy ba nàng đứng cách nàng không xa lắm, giữa sáu, bảy tên
cận vệ, tên nào cũng gh́m AK. Thu tức muốn phát khóc, nhưng nàng trấn tĩnh
ngay, tính toán khẩn cấp. Nàng biết mẹ con nàng chắc chắn không thể ra đi
được nữa. Nhưng c̣n những người khác th́ sao? C̣n gia đ́nh Đông? Nàng
không sợ Đông hiểu lầm là nàng đă bán đứng chàng, nhưng thật t́nh nàng
không đành ḷng thấy Đông lâm vào cảnh tù tội. Nàng hít một hơi dài đầy
buồng phổi, la lên:
- Tất cả đứng im, không được nổ súng!
Rồi Thu quay về phía ba nàng, giọng pha chút t́nh cảm:
- Ba đến đây làm ǵ vậy ba?
- Đem con và bé Hiền về. Ba nàng trả lời cộc lốc.
Thu quay sang Tất:
- Anh đă hứa với người ta, đă lấy vàng của người ta, sao lại làm vậy?
Tất cười lớn như chế giễu:
- Nếu tôi không hứa, làm sao bắt được bọn phản động này? Bọn này chẳng
những tráo trở mà c̣n tham lam độc ác nữa. Thu nghĩ có lẽ Tất và Hai Hồng
muốn lấy luôn số vàng của chủ tàu mang theo.
Bất th́nh ĺnh, Hai Hồng lớn tiếng, ra lệnh:
- Tất cả mọi người trên tàu xuống trở vô bờ hết, không sẽ bắn bỏ!
Không chần chờ, Thu la lớn:
- Đừng xuống! Đừng xuống! Mọi người cứ tiếp tục ra đi, nhanh lên!
Hai Hồng xoay qua phía Thu:
- Đồng chí muốn chống lại cách mạng?
Thu rút cây súng lục giấu trong người ra, bắn một phát lên trời, quay về
phía ba nàng, nói lớn:
- Con và Hiền sẽ ở lại, nhưng nếu ba cản không cho tàu ra khơi, con sẽ
chết nơi đây!
Tất và Hai Hồng đồng thanh la lớn:
- Các đồng chí hăy bắt luôn đồng chí Thu!
Ba Thu từ năy giờ yên lặng, bỗng lên tiếng:
- Các đồng chí đứng yên tại chỗ!
Rồi quay sang Thu, ông nói như năn nỉ:
- Sao con lại làm như vậy?
Thu làm như không nghe lời ba nàng hỏi, chĩa thẳng súng vô thái dương
Hiền, lên c̣, hướng về phía ba nàng, gằn từng tiếng một:
- Ba đừng ép con! Nếu phải chết, con sẽ cho Hiền chết trước để ba được
toại nguyện!
Tiếng Hiền khóc ré lên:
- Má! Con không chịu chết đâu! Ngoại! Ngoại!
Ba Thu quưnh lên:
- Đừng làm bậy! Để từ từ tính!...
Thu vừa khóc vừa nói:
- Ba thừa biết là con đă hy sinh hạnh phúc riêng tư như thế nào cho ba,
cho cách mạng. Được rồi, kể như ba không có đứa con bất hiếu nầy!
Ba Thu bối rối, t́m cách tŕ hoăn:
- Đừng hấp tấp, con! Từ từ rồi ba tính cho!
Thu vẫn làm như không nghe, quay sang phía chiếc tàu đang nổ máy, la lớn:
- Cho tàu ra khơi đi, mau lên!
Tất và Hai Hồng cùng bốn tên công an bất chợt chạy về phía Thu, định cướp
súng. Một tràng đạn AK nổ gịn, xoáy sâu vào cát trước mặt bọn Tất làm cả
bọn vội dừng lại. Ba Thu quát lên, ra lệnh:
- Đứng lại! Các đồng chí không được định đến con và cháu tôi!
Tiếng máy tàu rú lên, lắc lư lấy trớn chạy thẳng ra khơi. Từ hông tàu,
Đông gọi lớn:
- Thu xuống nhanh lên!
Thu nh́n theo mà nước mắt đẫm má. Thôi đă hết. Cuộc t́nh. Ḥ hẹn. Đón đưa.
Quị xuống cát, nàng nức nở nói vói theo:
- Anh đi đi! Em ở lại!
Tiếng sóng vẫn thản nhiên nhịp nhàng vỗ vào bờ. Mặt trời từ từ ló dạng,
chiếu những tia sáng đầu ngày lấp lóa khiến mắt Thu bị mờ nḥe, không c̣n
thấy rơ h́nh bónh con tàu nhỏ đang đi vào biển cả mênh mông./. Trang chính
Mùa Đông
Quạnh Vắng
|
|
|