Thân em như tấm lụa đào

 


Từ xa, Ngọc quan sát Việt vừa đi về phía nàng vừa nh́n vô dăy phố bên phải. Ngọc làm bộ không thấy, đi ngược chiều lại với Việt, đụng thẳng vô ngực chàng, rồi lên tiếng:
-Nh́n ai trong tiệm mà không ngó đường sá để đụng người ta vậy?
Việt nh́n kỹ, thấy Ngọc, bắt tẩy:
-Cái nầy là làm bộ đụng người ta rồi vu oan giá họa đó nghen!
Ngọc nheo mắt, cười đưa đẩy:
-Anh nói bậy hoài, coi chừng Thúy nghe được nó rầy tôi đó! Mà Thúy đâu rồi?
Việt hơi suy nghĩ về cái nheo mắt của Ngọc nhưng cũng trả lời:
-Bả ở nhà. Lâu rồi sao Ngọc không đến chơi? Lúc nầy ở Hốc Môn hay ở Sài G̣n?
Ngọc lơ đăng, hơi cúi đầu và bằng một giọng trầm buồn, nói nho nhỏ như chỉ để chính ḿnh nghe:
-Lúc nầy cô đơn lắm anh ơi! Từ ngày anh Huy đi học tập đến giờ, tôi gởi thằng Lộc cho ngoại nó, c̣n tôi thuê nhà ở một ḿnh nơi đường Trương Minh Giảng để đi làm cho tiện. Cuối tuần tôi mới đi về thăm nó. C̣n Thúy và anh lúc nầy ra sao?
-Cũng vậy vậy thôi!
Ngọc nh́n thẳng vào mắt Việt, hỏi:
-Bộ tính chuyện nhận nơi nầy làm quê hương dài dài hay sao?
Việt cười, nh́n thẳng vô đôi mắt Ngọc. Chàng nghe có một điều ǵ khác lạ, cảm thấy Ngọc không c̣n là Ngọc ngày xưa nữa. Ngọc vẫn c̣n đẹp. Mấy người bạn học cũ của Thúy, vợ chàng, người nào cũng đẹp, nhưng có lẽ Ngọc trội hơn cả. Đôi mắt của Ngọc đen lay láy, sâu hút, lúc nào cũng toát ra một cái ǵ mơ mơ mộng mộng. Cái mơ mộng của đôi mắt đó dường như đă bị lớp sơn đời che giấu...
Thời kỳ c̣n học bậc trung học, Ngọc ở với ngoại nàng, cách nhà Thúy chừng mươi mười lăm thước. Hai cô nhỏ học trường Nguyễn Trăi, cùng đi cùng về mỗi ngày hai bận, cùng để tóc thề, cùng làm nhiều cậu học tṛ mới lớn ray rứt trong ḷng. Cho đến khi Ngọc rớt Tú Tài I th́ hai cô nàng không c̣n chung trường nữa, nhưng v́ nhà ở gần nhau nên vẫn tiếp tục qua lại với nhau. Khi Thúy đậu xong Tú tài II, xuống Sài G̣n vào đại học th́ Ngọc vẫn chưa xong phần I. Từ dạo ấy, c̣n lại một ḿnh ở B́nh dương, Ngọc buồn lắm, chỉ trông cuối tuần Thúy về để qua chơi. Hôm đó, chiều thứ bảy, Ngọc rủ Thúy đi ăn ḅ viên ở gần rạp hát. Thúy không thích đi ăn ở ngoài đường nhưng lâu không gặp Ngọc nên chiều bạn. Cả hai vừa đi vừa nói chuyện. Ngọc mở đầu:
-Có ông thiếu tá ba mươi ba tuổi, làm trong thành Công binh, muốn hỏi tao làm vợ, mày thấy sao?
Thúy hỏi lại:
-Mày gặp ổng hồi nào?
Ngọc cười:
-Ngày nào tao đi học về ổng cũng lái xe jeep theo sau năn nỉ đ̣i chở giùm về nhà. Lúc đầu tao không chịu, nhưng mấy tụi nó xúi nên tao rủ chị em con Hận con T́nh lên ngồi đại cho ổng đưa về nhà.
Thúy dừng bước, đưa mắt nh́n người bạn gái lâu ngày không gặp, ḍ xét:
-Mày có yêu ổng không?
-Yêu ǵ lẹ dữ mày?
-Sao mày gan vậy?
Ngọc cười kh́:
-Con nầy đă là sinh viên rồi mà c̣n cổ hủ quá!
Đến chỗ bán ḅ viên, hai cô nàng chọn một chiếc bàn xa xa nơi một góc rồi ngồi xuống trên hai chiếc ghế thấp lè tè. Ngọc nhanh nhẩu dơ tay ra hiệu cho chú Ba, miệng nói lớn:
-Cho hai tô đặc biệt. Một tô nhớ đừng bỏ hành nghe chú Ba!
Thúy tiếp tục câu chuyện:
-Mày nói thực tao nghe, mày có yêu ông thiếu tá ấy không?
-Yêu khỉ ǵ! Thật t́nh tao yêu ông anh họ của mày đă đi du học rồi. Nhưng thôi, chuyện cũ mà!
-Mày nói anh Hưng ở Thụy sĩ?
-Mà thôi đừng nói đến ảnh nữa, nghe đâu ảnh có vợ người Bắc dữ lắm phải không?

Thúy nghe tội nghiệp con bạn thân của ḿnh, không lấy được Hưng mà vẫn lo cho Hưng. Thúy triết lư:
-Theo tao, phận gái tụi ḿnh không nên chạy theo người ḿnh yêu mà phải biết dừng lại với người yêu ḿnh. Tụi con trai đời nay, khi ḿnh yêu họ, họ hay làm tàng lắm mày ơi!

Ngọc bâng khuâng, suy nghĩ. Hai tô ḅ viên đă được thằng bé con chú Ba mang đến bàn, bốc khói thơm phức. Xe ḅ viên ở đây của chú Ba nổi tiếng ngon nhất tỉnh, là chỗ hẹn của các cô cậu học sinh mỗi chiều từ trường về nhà. Thúy nghiêng đầu ngửi mái tóc của ḿnh rồi nói:
-Chà, tao mới gội đầu, giờ mùi ḅ viên lại dính vào nghe lạ quá!
Ngọc vẫn im lặng, suy tư. Thúy hỏi:
-Mày chưa quyết định ǵ sao?
Nhún đôi vai thon thon, Ngọc nh́n thẳng vô mắt Thúy:
-Mắt mày vẫn đẹp như ngày nào!
-Tao chỉ đi Sài G̣n học thôi chớ có đi sửa mắt đâu mà thay đổi.
Ngọc giải thích:
-Ư tao muốn nói là mắt mày vẫn c̣n ngây thơ như lúc xưa...
Thúy bật cười:
-Ư cha! Không c̣n ngây thơ đâu mày ơi. Trong lớp tao có mấy anh chàng để ư tao quá chừng, nhưng toàn trung kỳ không hà. Có anh chàng người Phan Thiết, có anh người Quảng, có anh người Nha Trang...
Ngọc cướp lời:
-Mày sướng quá đi! ở đây chẳng có nhiều người để tao chọn cho đă!
Thúy nhắc bạn:
-Mày nói tiếp về cái ông thiếu tá ǵ đó đi. -Cái ông ấy vừa già vừa không đẹp trai!
Thúy lại triết lư:
-Chồng đẹp là chồng người ta mày ơi! Đừng có ham đẹp, mai mốt mấy con nhỏ theo sát nút, hơi đâu mà giữ!
Ngọc trở lại vấn đề:
-Mày thấy tao có nên nhận lời lấy ông thiếu tá hay không? Tao bây giờ chán học quá rồi!
-Thôi mày hẹn ổng tuần sau đến nhà mày rồi kêu tao lại xem mắt thử cho.
Chuyện hẹn Huy đối với Ngọc chẳng có ǵ khó khăn cả, v́ trưa thứ bảy nào, khi tan trường, Huy cũng lái xe jeep xuống Búng, chờ đợi trước cổng trường Ngọc. Cuối tuần sau đó, y như hẹn, Ngọc mời Huy đến nhà và gọi Thúy sang chơi.
Bước vào nhà ngoại của Ngọc, Thúy đă thấy một người đàn ông trên ba mươi, mặc đồ lính, khổ người hơi nhỏ, da đen sậm, trên mỗi cổ áo, mỗi bên, có thêu một bông mai màu đen, ngồi ngay ngắn trên salon. Ngọc ngồi đối diện. Ngoại của Ngọc thấy Thúy, mừng rỡ:
-Chà con nhỏ lâu không thấy, giờ coi lại thấy khác quá, mà đẹp ra. Con đi học ở Sài G̣n có cực không con?
-Thưa ngoại cũng không cực ǵ lắm!
Quay sang Huy, Thúy chào:
-Chào anh.
-Chào cô.
Có lẽ Huy mắc cỡ nên rất ít nói hôm đó, chỉ toàn những chuyện xă giao không ăn nhập đâu đâu cả. Tóm lại, Huy không phải là người hoạt bát. Sau khi Huy ra về, Ngọc hỏi Thúy liền:
-Mày thấy sao? Được không?
Ngoại của Ngọc xen vào:
-Cái con khùng nầy, ai đời nay nó lấy chồng mà gặp ai nó cũng hỏi ư kiến. Tao thấy thằng này được lắm. Người ta đàng hoàng, hiền hậu mà làm ông này ông kia nữa. Phải không Thúy?
Thúy nh́n ngoại của Ngọc mỉm cười, rồi nói “thưa ngoại phải đó!”.
Ngọc nắm tay Thúy kéo ra sau nhà, lắc mạnh:
-Mày đừng nghe bà tao, nói thiệt đi, thấy sao?
-Ông thiếu tá nầy coi bộ hiền, nhưng chỉ được 2 tiêu chuẩn của mày là “ô” và “cô” mà thôi.
Ngọc thắc mắc:
-Hai tiêu chuẩn “ô” và “cô”?
Thúy giải thích bằng một câu hỏi:
-Có phải mày thích con trai đen hay không?
-Phải.
-Th́ “ô” nghĩa là đen đó. Mày có nghe nói quạ ô, ngựa ô hay không?
Ngọc vói tay đập vô mông của Thúy làm Thúy kêu “úi chà” rồi nói:
-Con quỷ, tao thích đen là đen vừa vừa thôi chứ đen như quạ ô hay ngựa ô th́ ai mà chịu! C̣n tiêu chuẩn “cô” là ǵ, mày nói tiếp đi.
-Dễ ẹt, “cô” nghĩa là cô độc, cô độc là c̣n độc thân đó!

Nói đến đây, Thúy như sực nhớ ra điều ǵ, hỏi Ngọc:
-Mà mày đă điều tra lư lịch rồi chưa?
Ngọc nhún vai:
-Lư lịch ba đời th́ tao chưa biết, nhưng cũng biết sơ sơ chàng là người Vĩnh Long, con trai một, cha là điền chủ nhưng chết rồi, chỉ c̣n mẹ, mai mốt lănh trái phiếu người cày có ruộng mệt nghỉ.
Thúy ngắt lời:
-Ái chà, tao muốn nói lư lịch nghĩa là chàng ta có vợ chưa, mấy con. Mày muốn làm vợ người ta mà chẳng biết ǵ cả. Tao nói mày nghe, mấy thằng cha sĩ quan ở dưới tỉnh lên, thằng cha nào cũng vợ con đùm đề hết đó mày. Mày đă quên chuyện con Hồng ở Lái Thiêu rồi hay sao?
Ngọc kéo một chiếc ghế nơi bàn ăn, đẩy Thúy ngồi xuống và nói:
-Mày đừng lo, khi nào tao chịu rồi mới xét lư lịch. Bây giờ mày nhắc cho tao biết những tiêu chuẩn c̣n lại của tao là ǵ?
Không cần suy nghĩ, Thúy nói ngay:
-Th́ c̣n hai là “đô” và “bô”. Đô là đô con, c̣n “bô” là đẹp. Mày ưa quên quá đi! Trước kia mày hay nói là mày thích con trai đen, độc thân, to con và đẹp trai, th́ nói cho gọn không phải là “ô-cô-đô-bô” hay sao?
Thúy nói xong, Ngọc phá lên cười. Thúy cũng cười theo. Bà ngoại của Ngọc từ nhà trên nói vọng xuống:
-Hai cái con nầy, hễ không gặp nhau th́ thôi mà gặp nhau th́ cười bể cửa bể nhà người ta!
Ngọc vừa cười vừa trả lời ngoại:
-Ngoại nói nhỏ chớ! Nói lớn người ta nghe tụi con ế chồng à nghe!
Dứt trận cười, Thúy nh́n Ngọc, đổi giọng, nghiêm nghị nói:
-Chuyện lấy chồng là chuyện của mày, nhưng tao thấy ông nầy không đến nỗi. Mà mày lôi thôi quá! Suy nghĩ cho kỹ rồi tự quyết định đi!
Sau đó, một phần v́ chán học, một phần v́ Huy cũng có tiền bạc, địa vị và v́ ngoại nàng không muốn để “thùng thuốc nổ” trong nhà, xúi ra xúi vào nên Ngọc đă chịu lấy Huy làm chồng. Đám cưới được tổ chức rất linh đ́nh. Từ Sài G̣n, nhà trai đi tận Hốc Môn rước dâu, có quay phim, có chụp h́nh, nhộn nhịp vô cùng.
Tốt nghiệp đại học xong, Thúy lập gia đ́nh với Việt. Việt làm cho một ngân hàng ngay tại Sài G̣n. Hai người mua nhà gần Cầu Bông, Đa-Kao. Khi ấy, vợ chồng Ngọc đă có Lộc và Huy cũng đă được thuyên chuyển về Sài G̣n làm ở trường Cao Đẳng Quốc Pḥng, trên đường Thống Nhất, góc Nguyễn Bỉnh Khiêm. Vợ chồng Thúy chưa có con nên căn nhà lầu hai tầng quá rộng. Việt đi làm, một ḿnh Thúy ở nhà cũng đơn chiếc nên rủ vợ chồng Ngọc về ở chung, mỗi cặp một tầng. Mối thân t́nh kể từ thời c̣n nhỏ lại càng thắm thiết hơn. Hai năm sau, Việt đổi về miền Tây làm việc nên vợ chồng nàng bán nhà, chia tay cùng vợ chồng Ngọc từ đó. Cho đến tháng tư bảy mươi lăm th́ vợ chồng Thúy lại về Sài G̣n c̣n Huy, th́ đi tù cải tạo. Khi đó, Việt và Ngọc cùng làm việc chung một chỗ, c̣n Thúy vẫn ở nhà săn sóc con cái.
Hai năm sau ngày đổi đời, Ngọc cũng bắt đầu thay đổi. Chuyện Huy trở về xem chừng như không có nhiều hy vọng v́ chức vụ khá quan trọng của chàng trước bảy mươi lăm. Ngọc lại c̣n quá trẻ để có thể thủ tiết nuôi con vô hạn định. Vả lại, trước đây, cuộc hôn nhân của Ngọc và Huy cũng chỉ là một cuộc hôn nhân mà động lực chính là địa vị, danh vọng của người chồng. Thế nên, cũng như bất cứ một người đàn bà trẻ đẹp nào vắng chồng lâu ngày, Ngọc đă không thể ép ḿnh măi với mấy câu châm ngôn của Khổng Mạnh. Nàng gởi đứa con trai đầu ḷng cho mẹ ở Hốc Môn và thuê một căn nhà ở riêng một ḿnh trên đường Trương Minh Giảng. Ngọc vốn dĩ đă đẹp nhưng vẻ đẹp ngày xưa của cô nữ sinh non nớt làm sao so b́ được với cái đẹp chín mùi của gái một con. Ngọc bắt đầu thèm khát t́nh yêu, thứ t́nh yêu không đắn đo suy tính mà nàng chưa hề biết được mùi vị ra sao.
Mạch tư tưởng của Việt bị một người bộ hành đi ngang qua, hỏi giờ, làm gián đoạn. Việt đưa cổ tay mang đồng hồ lên cho người bộ hành cùng xem với ḿnh. Mười hai giờ rưỡi. Vẫn c̣n sớm, chưa đến giờ đọc báo. Cứ mỗi buổi trưa, Việt thường hay ra ngoài, đi loanh quanh trên các lề đường gần sở làm cho đỡ buồn hay t́m bà hàng chè đậu ăn một chén cho vui miệng. Chàng lấy tay làm một cữ chỉ vô nghĩa rồi hỏi lại Ngọc:
-Ngọc th́ sao?
-Th́ sao bây giờ? Định hôm nào ghé thăm anh và Thúy đây. Có đường dây nào chắc chắn không?
Việt liếc nh́n chung quanh, nói nhỏ cho ḿnh Ngọc đủ nghe:
-Đường nào cũng vào ngơ cụt! Ngọc có ǵ hay không?
Ngọc đưa đẩy:
-Chuyện nầy đâu nói ở ngoài đường được. Hay là chiều nay anh đưa Ngọc về nhà sẽ nói cho nghe.
Việt nhăn mặt, lưỡng lự:
-Hay là tôi chở Ngọc về nhà tụi nầy dùng cơm và nói chuyện luôn thể?
-Đi làm về, Ngọc cần phải tắm rồi đi đâu th́ mới đi. Hay là chiều nay anh chở Ngọc về cho Ngọc xối qua loa một tí nước, sau đó ḿnh sẽ đến nhà anh, được không?
Việt nhún vai, đồng ư. Chiều đó, Việt chở Ngọc về nhà nàng. Con đường Trương Minh Giảng vẫn tấp nập xe cộ. Sau bảy mươi lăm, chương tŕnh kinh tế mới không làm giảm được số lượng người trong cái thành phố oi bức nầy. Các gia đ́nh cũ bị cộng sản xếp vào loại phản động đă bị đuổi khỏi thành phố rồi nhưng các hộ cán bộ ngoài Bắc lại vào ngay để thế chỗ. Những đám hành khất, những người vô gia cư sống quanh quẩn trên các vỉa hè th́ càng ngày càng đông. Cái máy 50 phân khối của chiếc xe Honda dame cũ mèm không đủ mạnh để đèo hai người một cách thoải mái. Việt quay đầu lại nói với Ngọc:
-Xăng mua lậu bị pha dầu lửa nhiều quá nên máy yếu nhớt!
Ngọc pha tṛ:
-Hay là tại tôi nặng nên xe chạy không nỗi?
Cả hai cùng cười. Qua khỏi cổng xe lửa số 6 một đoạn, Ngọc ra dấu cho Việt chuẩn bị dừng lại v́ đă gần đến nhà. Nhà Ngọc thuê ở trong khu Kiến Thiết. Khi Việt dừng xe lại, Ngọc bước xuống, mở khóa cửa, đứng sang một bên, mời Việt vô nhà trước, chỉ chiếc ghế salon bọc vải màu “bordeau” mời ngồi rồi nói:
-Anh ngồi chơi, để Ngọc đi xối mấy gáo nước cho đỡ khó chịu nha!
Không đợi Việt có phản ứng, Ngọc thoăn thoắt đi vô phía sau nhà. Mười phút sau, Ngọc trở lên, trong bộ đồ pyjama màu hồng nhạt, trên tay cầm một chai bia:
-May quá, nhà c̣n một chai bia 33 xuất khẩu, anh uống cho đỡ khát!

Việt đỡ lấy chai bia, để lên mặt bàn rồi nh́n Ngọc. Thật t́nh Ngọc quyến rũ quá. Cổ áo hơi rộng để hở một khuy nút. Không cần nh́n kỹ, Việt cũng biết là Ngọc không mang áo lót, để bộ ngực no đầy, căng ăm ắp. Lọn tóc phía sau được cột lên cao bằng một giây cao-su, để hở cái ót nơn nà mà nh́n kỹ sẽ thấy những sợi lông măng mềm mại. Việt nghe tim ḿnh đập th́nh thịch, tai nóng bừng bừng, đầu hơi choáng váng. Việt chớp mắt, lắc nhẹ cái đầu, cố gắng quên h́nh ảnh khêu gợi của Ngọc, hỏi:
-Sao Ngọc không thay đồ để đi?
Ngọc chậm răi cầm chai bia, rót bia vào ly cho Việt, cười cười:
-Bây giờ nghe làm biếng quá. Hay để bữa khác sẽ đi thăm Thúy nghe anh...

Việt chưng hửng, nh́n Ngọc thăm ḍ. Lời lẽ của Ngọc sao lại t́nh tứ quá! Chàng chuyển hướng:
-Ngọc lôi thôi quá, không đi th́ không đi, nhưng có đường dây ǵ hay, nói thử nghe với!
Ngọc cười thành tiếng, có vẻ thích thú, cái thích thú của người đàn bà thấy người khác bị ḿnh gạt. Thật t́nh Ngọc có biết đường dây mối nhợ ǵ đâu. Chẳng qua nàng đánh lừa Việt đưa nàng về nhà thôi. Ngọc nh́n Việt, t́nh tứ:
-Anh nôn nóng vậy! Sợ con Thúy nó trông hả?
-Thúy ưa xót ruột lắm đó!
Ngọc nheo mắt nh́n Việt. Nàng thấy Việt to con, toát ra cái vẻ nam tính hơn Huy nhiều quá. Nàng nghĩ thầm: tại sao ḿnh không thể lấy một người chồng như thế nầy nhỉ? Ḿnh đẹp đâu thua ǵ con Thúy! Cái con Thúy coi vậy mà hên, vừa lấy chồng đẹp trai, vừa lấy được người nó yêu! Cái con đó coi vậy mà ác! Nó th́ lấy người nó yêu c̣n ḿnh th́ nó khuyên lấy người yêu ḿnh! Thây kệ nó! Đúng, Việt là chồng nó nhưng ḿnh có bắt luôn đâu mà sợ nó trách! Đôi mắt Ngọc đổi màu, t́nh tứ, thèm khát. Việt bắt đầu nôn nao. Những giọt mồ hôi bắt đầu rịn qua những lỗ chân lông. Xưa nay, chàng chưa hề tơ tưởng đến Ngọc v́ Ngọc và vợ chàng xem nhau gần như chị em ruột thịt. Nhưng bây giờ th́ sao? Con mồi mơn mởn ngon lành chẳng phải khó nhọc ǵ mà có thể bắt được một cách dễ dàng, chẳng lẽ lại từ khước! Việt vói tay cầm ly bia lên, uống một hơi gần hết nửa. Luồng bia lạnh chạy qua thực quản, chạy xuống dạ dày, chạy đến đâu mát đến đó làm chàng vừa thoải mái vừa hơi ngất ngây. Việt ngước nh́n Ngọc, Hai con mắt nàng mơ mơ, đờ đẫn, mời gọi. Ngọc từ từ đứng lên, chẳng nói tiếng nào, bước những bước nhẹ nhàng, rủ rê, đi vào pḥng ngủ, để cánh cửa khép hờ. Việt vẫn ngồi im lặng trên salon, rót thêm bia vào ly và uống thêm một ngụm nữa. Đă hơn 6 giờ chiều. Giờ nầy Thúy và ba đứa nhỏ đang chờ chàng về ăn cơm tối. Chàng nghe hơi xót bao tử, không biết v́ đói, v́ bia, hay v́ lo. Hai tay bắt chéo nhau để phía sau ót, chàng ngồi ưỡn người ra, ngước mặt nh́n lên trần nhà. Chiếc quạt máy quay những ṿng quay đều đặn, nhẹ nhàng. Bất chợt, Việt đứng dậy, chần chừ, rồi ngồi xuống. Chàng đưa mắt nh́n vào cửa pḥng ngủ của Ngọc, tưởng tượng cái h́nh ảnh sau lần cửa khép. Ngọc chắc đang nằm thẳng người ra, ngực phập phồng, lim dim đôi mắt đợi chờ. Việt lại đứng dậy, đi lần về phía cánh cửa pḥng ngủ. Nửa đường, chàng dừng bước, quay trở lại và ngồi phịch xuống salon. Việt suy nghĩ miên man. Lẽ nào! Lẽ nào ḿnh lại phản bội Thúy! Ngọc là người bạn thân nhất của Thúy! Th́ sao? Ḿnh có phản bội Thúy không? Có phải mỗi lần đi ngang về tắt là phản bội vợ hay không? Tại sao những lần ḿnh cùng lũ bạn đi bậy bạ, ḿnh không có cái cảm giác hồi hộp như bây giờ? Nếu Thúy biết, nàng sẽ nghĩ sao đây? Lẽ nào ḿnh lại phá tan niềm tin nhỏ nhoi c̣n lại của Thúy, của đám con khi mà họ không c̣n biết tin tưởng ở điều ǵ nữa trong cái buổi đổi đời khốn khó nầy!Việt chợt nghĩ đến Huy. Huy nữa! Ḿnh có quyền phản bội Huy hay không? Dù ǵ cũng ở chung nhà mấy năm! Tội nghiệp, đă hai năm rồi mà Huy chưa được về với vợ con. À, c̣n thằng Lộc nữa, nó cũng chẳng khác ǵ con ḿnh nhỉ! Không, không! Ḿnh đă không tham dự, đóng góp được ǵ cho chuyện bảo vệ mảnh đất miền Nam nầy, lẽ nào ḿnh lại lợi dụng sự vắng mặt của một người lính đang lê kiếp lao tù trên rừng trên núi mà dây dưa với vợ người ấy! Đó là chưa kể người lính ấy c̣n là bạn của ḿnh! Lẽ nào ḿnh khốn nạn đến thế nhỉ? Lẽ nào ḿnh lại cướp mất của Lộc niềm hănh diện về người mẹ của nó! Mai sau, khi Lộc lớn lên, nếu biết chuyện mẹ nó đă có lần phản bội lại cha nó với bạn của ba nó, thằng bé sẽ cảm thấy sao trong ḷng? Việt nghĩ đến mẹ ḿnh suốt đời cực khổ với chồng với con. Người mẹ quê mùa đó của Việt, dù nh́n dưới bất cứ góc cạnh nào, vẫn luôn luôn là niềm hănh diện tự hào của chàng, là niềm an ủi mỗi khi chàng thất bại, là cái phao mỗi khi chàng đau khổ, hụp lặn trong ḍng sông đời mê muội, th́ lẽ ǵ chàng lại đi cướp đoạt những thứ ấy của một thằng bé đáng tuổi con chàng! Không! Việt lẩm bẩm một ḿnh. Không được! Không được! Quyết định, chàng hít một hơi dài, đứng bật dậy, bước ra khỏi nhà Ngọc, kéo ầm cánh cửa lại rồi bỏ đi không lời từ giă. Bên trong pḥng ngủ, Ngọc úp mặt vào gối, khóc tức tưởi.
Một tháng sau đó, trong khi quanh quẩn trên đường Vơ Di Nguy, Việt gặp Ngọc đi bên một chàng thanh niên cao lớn, râu quai nón, trẻ hơn chàng nhiều. Ngọc không những không lẩn tránh mà c̣n diễu qua diễu lại cho Việt thấy. Việt làm tỉnh. Ngọc như không chịu tha, cố t́nh chạm mặt chàng. Ngọc lên tiếng trước:
-Anh Việt đi đâu một ḿnh vậy? Xin giới thiệu với anh, anh Khánh.
Rồi xoay qua phía chành thanh niên đầy vẻ ăn chơi, Ngọc âu yếm:
-Đây là anh Việt, chồng cô bạn gái ngày xưa của Ngọc.
Việt hơi ngỡ ngàng nhưng củng cố không để lộ xúc động ra ngoài mặt. Chàng gật đầu chào:
-Xin chào anh Khánh, chào Ngọc.
Khánh gật đầu đáp lễ, trên môi nở một nụ cười đầy kiêu căng, tự đắc. Việt nghe trong ḷng ḿnh dấy lên một nỗi buồn cho Huy, cho thân phận của những thằng đàn ông thiếu may mắn. Chàng nhủ thầm trong bụng: ai làm ǵ th́ làm, miễn không phải ḿnh là được! Ngọc tươi như một đóa hoa đang hồi nở rộ, nắm tay Khánh, chào Việt rồi dẫn đi, không quên quay đầu lại nheo mắt với Việt để chọc tức chàng.
Đă rất nhiều lần Việt định kể lại chuyện Ngọc và Khánh cho vợ nghe, nhưng chàng không biết tại sao vẫn cứ trù trừ. Trên bàn cơm, chàng thường nh́n vợ, đăm chiêu suy nghĩ. Không biết nếu như ḿnh phải đi tù như Huy, liệu Thúy có như Ngọc hay không? Không biết tŕnh độ văn hóa có giúp ǵ cho người đàn bà xuân sắc trong chuyện tự chế dục tính khi vắng chồng lâu ngày hay không? Thúy thấy chồng hay tư lự th́ hỏi nhưng lần nào Việt cũng không chịu kể chuyện của Ngọc.

Phần gia đ́nh Ngọc, giữa năm bảy mươi tám, Huy được thả về v́ bệnh. Khi Huy về lại Sài G̣n, mọi việc đều thay đổi. Cuộc sống vợ chồng của Huy trở nên nhạt như nước ốc. Ngọc như người lănh cảm, ít khi cười nói với chồng, ít khi cùng chồng con đi đâu chung. Ngọc buộc Huy ở nhà với con c̣n nàng th́ đi làm. Lương nàng thật ra không đủ cho nàng mua son mua phấn. Khánh, kép của nàng th́ chạy mối ở chợ trời Vơ Di Nguy, cũng gần nơi nàng làm việc nên ngày nào hai người cũng hẹn ḥ với nhau.

Cho đến một hôm, ở nhà một ḿnh lâu cũng buồn, Huy đợi vợ ra khỏi nhà rồi dắt con đi phố. Đến trưa, Huy đưa con vô tiệm Chí Tài ở chợ Cũ, trên đường Vơ Di Nguy để t́m lại chút hương vị ngày xưa. Chàng nghe nhớ món ḿ Ư đúc ḷ mà Ngọc hay đ̣i ăn lúc trước. Ngồi trong tiệm nh́n ra ngoài đường, t́nh cờ Huy thấy Ngọc đi ngang qua trước tiệm, rất thân mật bên cạnh một thanh niên. Bé Lộc định kêu “mẹ” nhưng Huy kịp bịt miệng thằng bé lại. Th́ ra vậy! Nhưng Huy là người b́nh tĩnh và đă quen chịu đựng những việc đau ḷng trong mấy năm tù tội nên lẵng lặng ngồi yên. Khi dắt con về nhà, Huy dặn con đừng nói cho mẹ hay chuyện ǵ hết. Thằng bé ngây thơ hỏi:
-Sao vậy ba?
Huy ú ớ một lúc, rồi t́m đại một câu giải thích:
-Mẹ không thích gặp ba con ḿnh ở ngoài đường.
Thằng bé lại hỏi:
-Tại sao mẹ không thích gặp ba với con ở ngoài đường?
Huy đâm bực, gắt:
-Th́ không thích là không thích, con đừng hỏi nữa!
Lộc xịu mặt xuống. Huy nh́n con vừa thương, vừa bực, vừa đau trong ḷng. Tại sao? Tại sao? Tội nghiệp thằng bé, mới bảy, tám tuổi đầu đă phải làm một kẻ đồng lơa với người lớn. Nó không hiểu v́ sao nhưng cũng cảm thấy được cái quan trọng của sự việc nên không dám trái lời ba.
Sau buổi trưa hôm đó, Huy ngấm ngầm theo dơi Ngọc. Khi đă nắm đủ yếu tố, Huy đặt vấn đề với vợ. Hôm đó, sau khi ăn cơm chiều xong, Huy mời Ngọc ra salon ngồi để nói chuyện. Ngọc bực bội:
-Anh muốn nói ǵ th́ nói đại đi. Em mệt, cần nằm nghỉ.
Huy từ tốn:
-Theo anh, ḿnh nên thành thật với nhau hơn, cho dù sự thành thật có làm đau ḷng nhau đi nữa...
-Anh làm cái ǵ mà cải lương vậy?
Huy im lặng một lúc. Ngọc dục:
-Anh muốn nói ǵ th́ nói đại đi!
Huy nh́n thẳng vào mắt vợ:
-Anh muốn biết người đàn ông thường đi với em là ai?
Ngọc đứng dậy, bực bội:
-Ngoài đường thiếu ǵ đàn ông con trai, làm sao em biết hết được?
Huy lấy tay gơ nhịp xuống cạnh bàn một lúc rồi xẵng giọng:
-Em đừng làm bộ nữa!
-Em làm bộ?
Huy như không thể nhịn được:
-Chính anh và cả thằng Lộc đều thấy em đi ngờ ngờ với nó trên đường Vơ Di Nguy, trước tiệm Chí Tài. Em c̣n chối được hay sao?
Ngọc đâm quạu:
-À, th́ ra anh theo dơi tôi phải không? Tôi là đàn bà mà phải đi làm bộ không đủ khổ cực hay sao mà anh c̣n hành hạ tinh thần tôi nữa! Anh muốn ǵ, th́ cứ làm! ừ, tôi đi làm th́ tôi có bạn đó, được không? Bộ tôi không có quyền hay sao?
Huy nghe điếng người, nhưng cố b́nh tĩnh, nhỏ nhẹ:
-Ư anh nói là nếu như em không c̣n thương anh nữa...
Ngọc nh́n sâu vô đôi mắt buồn buồn của chồng. Không phải là nàng không c̣n thương Huy nữa. Nàng vẫn c̣n thương Huy, nhưng chỉ c̣n thương Huy v́ nghĩa mà thôi. Cái chữ “nghĩa” là chữ mà người ta thường mang ra để biện hộ cho sự phá sản của chữ “t́nh”. Huống chi, cái chữ nghĩa ở thời buổi chao đảo nầy làm ǵ có đủ sức mạnh để ngăn cản được ai! Thật t́nh, chưa bao giờ Ngọc yêu Huy cả, ngay thời trước bảy mươi lăm. Những cuộc hôn nhân không phải v́ t́nh mà vẫn bền vững là chuyện ngày xưa, thời của ba, mẹ Ngọc. Bây giờ, chuyện ấy nếu c̣n, cũng hiếm lắm. Khánh không những có nhiều tiền mà c̣n đẹp trai hơn Huy gấp bội, có đủ thứ tiêu chuẩn mà Ngọc thích: “ô, đô, bô, cô”. Trong khi đó, Huy đă không c̣n như ngày xưa nữa. Ngọc tằng hắng, lấy giọng, nói với Huy:
-Em bây giờ chán quá rồi. Anh muốn sao cũng được!
Huy thấy câu chuyện đến đó đă đủ rồi. Chàng không c̣n hy vọng ǵ nữa. Van xin ư? Vừa hèn vừa chẳng được ǵ. Mấy năm tù tội đă làm chàng trở thành người đầy mặc cảm và chịu đựng. Nhưng chàng vẫn c̣n ấm ức trong ḷng khi nghĩ đến mẹ chàng. Cha Huy qua đời khi Huy c̣n nhỏ thế mà mẹ chàng vẫn ở vậy nuôi con. Nội Huy nhiều khi thấy tội cho tuổi xuân của nàng dâu, cũng khuyên mẹ Huy nên bước thêm một bước cho khỏi cảnh pḥng không gối chiếc trong lúc thanh xuân. Nhưng mẹ chàng vẫn không thiết tha tới chuyện tái giá, lắc đầu từ chối: “thưa má, con chỉ muốn ở vậy nuôi con, từ ngày ảnh đi rồi, con đâu c̣n tha thiết ǵ nữa!” Cha mẹ Huy đâu có biết nhau trước khi cưới hồi nào đâu! Huy lẩm bẩm một ḿnh: “thôi, được rồi, cũng là số phận”. Huy đứng dậy, lấy cuốn tập của Lộc, xé một tờ giấy trắng, viết mấy chữ “tôi bằng ḷng trả lại tự do cho Ngọc”, kư tên phía dưới, để trên bàn, không nói một tiếng nào, rồi bỏ vào pḥng, dọn đồ vô valise. Huy nghĩ thầm: cộng sản trả tự do cho ḿnh th́ đến phiên ḿnh cũng nên trả tự do cho người khác, là chuyện công bằng chẳng phải hay sao! Ngọc cầm tờ giấy kư sẵn của Huy, ngơ ngẩn xuất thần, buồn vui lẫn lộn. Nàng vừa giải quyết được dứt khoát câu chuyện mà trước sau ǵ cũng phải giải quyết, nhưng nàng đâu nghĩ là dễ dàng đến thế. Thế nhưng, dù sao cũng đă từng là vợ chồng với nhau, cũng đă có một mặt con với nhau. Ngọc thương con nhưng bé Lộc đă ở xa nàng từ bé nên nàng cũng đă quen. Nàng đang cần rảnh tay, không bận bịu. Bé Lộc đứng bên cạnh, nh́n mẹ mà không dám nói một tiếng nhỏ. Thằng bé chưa biết cái ǵ sẽ đến với nó. Nó chỉ cảm thấy là ba mẹ không c̣n thương nhau như ngày xưa nữa, chứ chưa hiểu rằng, mai đây, nó sẽ phải theo ba về que nội mà mẹ nó không theo. Ngọc tự nói thầm: “không phải là ḿnh phụ bạc, mà v́ hôn nhân mà không có t́nh yêu th́ như vậy đó”.
Hôm sau, Huy ra phường xin giấy, tự nguyện về quê canh tác. Tên phường trưởng vui vẻ ra mặt:
-Thế là anh biết tự giác rồi đấy! Chúng ta nên chấp hành tốt chánh sách của đảng và nhà nước, nhất là trường hợp anh vừa được nhà nước khoan hồng. Chúng tôi xin hoan nghênh anh và chúc anh lao động tốt!
Huy không buồn để ư đến lời nói như con vẹt của tên phường trưởng. Mấy năm rồi, bất cứ ở đâu có cán bộ, chàng cũng từng nghe qua quá nhiều những lời ân nghĩa giả dối ấy. Qua ngày hôm sau, Huy dắt Lộc về Vĩnh Long, ở với mẹ chàng, trồng sắn trồng khoai, vui với ếch nhái cỏ cây mà quên đi câu chuyện của một thời đă qua.
C̣n lại một ḿnh ở Sài G̣n, Ngọc tha hồ ăn chơi với Khánh. Hai người tự do tự tại, chẳng c̣n phải tránh né ai cả. Một hôm gặp lại Ngọc ở chợ Cũ, Thúy mừng rỡ, hỏi han:
-Nghe nói anh Huy về rồi sao mày với ảnh không đến nhà tao chơi?
Ngọc nhún vai, thản nhiên:
-Đường ai nấy đi rồi mày ơi!
Thúy chưng hửng:
-Tại sao vậy?
-Chẳng tại sao cả! Không hợp th́ xa nhau chớ sao!
Đang nói chuyện với nhau th́ Khánh đến. Ngọc giới thiệu Khánh với Thúy rồi chào chia tay. Thúy lại chưng hửng một lần nữa. Về nhà, Thúy kể cho chồng nghe chuyện Ngọc và Huy. Việt nghe xong, nhún vai, không b́nh phẩm. Thúy bực tức:
-Sao anh không có ư kiến ǵ hết vậy?
Việt nh́n Thúy, vẻ quan trọng:
-Lấy nhau mà không có t́nh yêu là vậy đó. Mà em để ư làm ǵ cho mệt. Kệ người ta có được không?

Thúy cũng đành quên đi câu chuyện của người bạn gái thân thiết từ ngày ấy. Thế nhưng, ba tháng sau, cũng ở chợ Cũ, Thúy lại gặp Ngọc một lần nữa. Lần nầy, Ngọc tiêu điều xơ xác lắm. Nước da Ngọc xanh xao, mặt mũi không c̣n son phấn như ngày trước. Thúy vồn vă cầm tay Ngọc:
-Lúc nầy ra sao mà xanh lè vậy?
Ngọc cúi đầu nh́n xuống đất như để tránh cái nh́n của Thúy. Thúy lo cho bạn, dục:
-Có ǵ cứ nói đi, làm được ǵ cho mày tao sẽ làm cho!
Ngọc từ từ ngước lên nh́n Thúy, nước mắt như sắp sửa rơi. Thúy cầm tay bạn, d́u ra chỗ vắng, hỏi:
-Có chuyện ǵ buồn vậy? Bộ nhớ thằng Lộc hả? Nhớ nó th́ đi Vĩnh Long mà thăm nó chớ có ǵ mà buồn!
Ngọc từ từ nói:
-Nhớ nó th́ tao nhớ chớ sao không. Nhưng lúc nầy tao chán quá. Khánh nó lừa hết tiền tao rồi trốn đi vượt biên với con khác rồi. Tao c̣n mặt mũi nào nh́n lại anh Huy và thằng Lộc nữa. Tao đă mang bầu gần hai tháng với nó. Tao không c̣n biết phải làm sao. Thực t́nh tao muốn chết quá!
Thúy trợn mắt nh́n Ngọc, buột miệng:
-Thằng khốn nạn đó, à quên, xin lỗi mày, người đó có biết mày có bầu không?
-Không!
-Mày c̣n đi làm không?
-Không, tao đă xin nghỉ từ tháng trước v́ nghĩ là Khánh sẽ cùng tao vượt biên.
Thúy ái ngại nh́n bạn:
-Bây giờ mày tính sao?
Ngọc lấy chân chà một chiếc lá khô trên mặt đất, đầu cúi xuống, mắt đỏ hoe. Bây giờ tính sao đây? Ngọc lẩm bẩm lặp lại câu hỏi của Thúy mà ḷng ngổn ngang trăm mối. Tính sao? Tính sao đây? Ngọc lấy khăn tay vừa chậm nước mắt, vừa hỏi Thúy:
-Mày thấy tao nên phá không?
Thúy đâu biết phải trả lời sao, cũng chẳng biết phải làm ǵ để giúp bạn. Thúy đề nghị đại:
-Thôi mày về Hốc Môn hỏi má mày thử bả nói sao.
-Ư, đâu có được! tao không đủ can đảm để gặp ai trong gia đ́nh tao nữa hết! Má tao biết chuyện nầy chắc chửi tao chết chớ đừng nói hỏi bả!
Thúy cắn môi, suy nghĩ giùm bạn. Như chợt nhớ ra điều ǵ, mắt Thúy sáng lên. Nàng đề nghị với Ngọc:
-Hay là mày phá quách cái “nợ” nầy, rồi mày, tao và Việt ba đứa đi Vĩnh Long t́m anh Huy và Lộc. Việt và tao sẽ ra sức thuyết phục Huy cho, được không?
Ngọc há miệng, trợn mắt nh́n người bạn thân của ḿnh:
-Tao đă nói là tao đâu c̣n mặt mũi nào nữa! Tao nhớ Lộc quá mày ơi!
Thúy đành im, đâu biết đề nghị ǵ hơn. Đề nghị ǵ Ngọc cũng không chịu. Mà nghĩ cho cùng, nếu là Thúy, nàng cũng đâu thể nào t́m gặp lại chồng con nữa. Thúy cầm tay Ngọc, dịu dàng, nhỏ nhẹ:
-Thôi, mày về nhà tao nghỉ đă, đợi Việt đi làm về rồi hăy tính sau.
Ngọc trù trừ, nửa muốn nửa không. Thúy dỗ:
-Nghe tao đi mày! Đừng buồn làm ǵ, chuyện đâu c̣n đó! Đi về nhà với tao!
Một chiếc xích lô đi ngang qua. Thúy ngoắt lại, đợi Ngọc lên ngồi ngay ngắn rồi nàng bước lên sau. Từ chợ Cũ về nhà Thúy ở Cầu Sơn tương đối xa. Bác xích lô có lẽ thiếu ăn nên ốm tong teo, đạp lên dốc Hai Bà Trưng một cách khó nhọc. Thúy ngoái đầu nh́n ra sau, mỉm cười với bác xích lô để khuyến khích.
Sau khi về đến nhà, Thúy và Ngọc ngồi tâm sự ở pḥng khách, đợi Việt về. Mấy đứa con của Thúy chốc chốc chạy lên chạy xuống nô đùa càng làm Ngọc nhớ bé Lộc hơn. Có tiếng lẻng kẻng phía trước nhà. Hai đứa con gái lớn của Thúy chạy ào ra sân, la hét:
-Ba về! Ba về!
Thằng bé hơn 2 tuổi ngồi trong xe đi, ở pḥng khách, cũng chật rật giậm chân xuống đất kêu “pa, pa”.
Thúy và Ngọc chưa kịp có phản ứng th́ Việt đă vô tới pḥng khách. Thúy đứng dậy, nắm tay chồng chỉ Ngọc:
-Anh à, Ngọc lại chơi với tụi ḿnh đó!
Việt hơi khựng lại, im lặng nh́n chỗ khác. Ngọc th́ cúi đầu xuống như không thấy Việt. Thúy hết nh́n người nầy đến người kia. Việt nói nhỏ đủ cho Thúy nghe:
-Anh mệt, cần nghỉ. Em dùng cơm với bạn đi, anh không ăn!
Nói xong, Việt đi nhanh lên lầu. Thúy chẳng hiểu ǵ cả, chạy lên theo, mở cửa pḥng ngủ, hỏi Việt:
-Anh làm cái ǵ kỳ vậy? Ngọc là bạn của tụi ḿnh mà! Cho dù nó với Huy không c̣n ở với nhau nữa nhưng đó là chuyện của nó, can chi đến tụi ḿnh? Anh thay đồ lẹ đi rồi xuống đây, em và Ngọc cần hỏi ư kiến anh cái nầy!
Việt trả lời cộc lốc:
-Anh không ăn! Anh cũng chẳng có ư kiến ǵ mà hỏi! Em xuống đi!
-A, cái anh nầy kỳ chưa! Anh bị quỷ ám hả? Con Ngọc nó làm ǵ anh mà anh ghét nó dữ vậy?
Việt gắt:
-Ngọc nó chẳng làm ǵ anh cả! Nhưng anh nói rồi, anh mệt, không muốn ăn cơm!
Thúy thấy không thể thuyết phục ông chồng vốn cứng đầu cứng cổ của ḿnh, nguưt Việt một cái rồi đi xuống pḥng khách. Vào pḥng khách, không c̣n thấy Ngọc đâu nữa, Thúy xuống bếp hỏi bà d́:
-Ngọc đâu rồi d́ Tư?
-Ngọc nói có chuyện phải về nên đi rồi. D́ định lên lầu gọi con xuống nhưng cổ không cho. D́ đâu biết làm sao!


Thúy ngơ ngẩn bước từng bước nặng nề lên lầu, vô pḥng con gái lớn của nàng rồi nằm vật trên giường. Bên ngoài, bóng hoàng hôn đă tắt, nhường một phần mặt đất cho màn đêm buồn thảm như một đời người.

Trang Chính

Mùa Đông Quạnh Vắng