Tính sai một nước


Hân ngồi ngă người trên chiếc ghế cũ đầy bụi kê trước bàn làm việc của garage Parkway Auto Collision, nh́n khói thuốc lá của chính ḿnh mà suy nghĩ vẩn vơ. Lại đụng xe, Hân lẩm bẩm một ḿnh. Bên trong garage, tiếng kềm tiếng búa thi nhau kêu inh ỏi liên tục. Đụng xe th́ đă có bảo hiểm. Cùng lắm cũng chỉ mất đến hai trăm rưởi deductible thôi. Mấy cái garage người Việt lúc nào cũng cạnh tranh ráo riết, lo ǵ. Thậm chí có nơi c̣n “cadeau” cho người bị tai nạn nếu như số tiền sửa cao hơn hai, ba ngàn ǵ đó. Tóm lại là khỏi phải lo ǵ về vụ tốn tiền. Thế nhưng vấn đề không phải ở chỗ đó. Mới tháng rồi, Hân đă bi đụng xe. Ông broker thế nào cũng lầu bầu và sang năm biết đâu lại chẳng bị hăng bảo hiểm khước từ! Tháng trước Hân quên stop. Kỳ này lại quên đèn đỏ. Hân không biết năm nay ḿnh sao hạn ǵ mà xui xẻo quá sức. Một ḿnh lo chăm sóc ba đứa con nheo nhóc mà của Hân chỉ có đứa nhỏ nhất, c̣n hai đứa kia là con riêng của vợ. Vợ Hân tên Liên, cha Tàu mẹ Việt, rành rẽ tiếng Tàu, buôn bán lanh lợi nhưng hiện đang ở Việt nam từ cả năm nay, mặc dù Hân đă nhiều lần điện thoại nhắn vợ trở về. Vợ Hân lúc nào cũng thoái thoát v́ lư do: business chưa xong. Tiền điện thoại hàng tháng lên đến ba, bốn trăm v́ những cú gọi collect từ Việt nam của Liên. Hôm qua, công ty Bell đă cúp đường dây. C̣n mấy tháng tiền điện của Hydro-Québec vẫn chưa trả được. Cái cảnh gà trống nuôi con thật là chán chường. Câu nói của Thuận, chủ garage đem Hân về thực tại:
-Xe anh hư nặng, sửa đến trên bốn ngàn.
Hân ừ hử, vẻ lơ đễnh như tâm trí đang để đâu đâu. Thuận tưởng Hân xúc động v́ số tiền sửa:
-Anh Hân có ǵ mà lo, bảo hiểm hai chiều mà. Tôi không tính tiền deductible đâu.
Hân nh́n Thuận như để phân trần là không phải vậy. Thuận dọ dẫm:
- Anh Hân có ǵ buồn?
Thật ra, Thuận cũng là chỗ tuy không bà con nhưng cũng quen biết nhau lâu, kể từ khi c̣n ở trên đảo Mă lai năm bảy mươi chín. Hân đang cần một người để tâm sự:
-Bả về Việt nam cả năm rồi mà không chịu trở qua.
Thuận hơi ngạc nhiên:
-Chị Liên làm ǵ ở bên đó?
Hân buồn rầu: -Bả buôn sắt với Singapore.
Thuận như chưa vừa ư với câu trả lời ngắn ngủi của Hân:
-Buôn sắt th́ tại sao anh buồn? Chị Liên giỏi giang biết đâu mai mốt anh chị lại không giàu sụ.
Hân cười chán nản:
-Giàu sụ! Đang lo kiếm tiền gần hụt hơi để gởi về cho bả đóng thuế đây!
Câu chuyện bắt đầu bằng những chiếc sà lan. Vợ Hân cách nay một năm về Việt nam thu mua những chiếc sà lan cũ rồi đem đi bán cho người Tàu ở Singapore làm sắt vụn. Những chiếc sà lan cũ kỹ không bao giờ bảo tŕ kể từ năm bảy mươi lăm đến nay, thật ra đối với Cộng sản đă không c̣n chỗ sử dụng. Do vậy chúng cho xuất cảng hết, càng nhiều càng tốt. Một phần có ngoại tệ trả nợ, phần khác đỡ chật bến chật sông. Mấy chú Ba lúc nào cũng thính tai thính mũi, liền cho thu mua trước ngay từ những phút đầu với giá rẻ mạt. Thử hỏi, ai trong giờ phút này có bao nhiêu cái xác sà lan c̣n muốn giữ? Giữ để làm ǵ? Hàng hóa c̣n có ǵ để chở? Thế nên giá nào cũng bán thôi. Khi mấy chú Ba thu mua hết sà lan rồi, mang đi cất giấu. Sau đó cho người đi rêu rao thu mua, đánh tiếng đến tận nước ngoài. Bởi v́ người trong nước đâu có vốn liếng để làm ăn. Chỉ c̣n mấy anh chị mà Đảng ta gọi là khúc ruột bên ngoài sau cả chục năm đi cày dành dụm được vài ba chục ngàn lại tưởng là có thể trở thành những nhà tư bản dân tộc mới nên về nước mơ chuyện làm giàu. ở mấy nước tư bản, ai cũng vậy, chịu khó làm việc và không tiêu xài quá mức th́ thế nào cũng có chút của ăn của để. Thế nhưng, nơi xứ tư bản, đồng tiền kiếm được của phần đông người Việt ḿnh không phải là không thấm mồ hôi và buồn tủi. Th́ nay, nếu như với vài chục ngàn dành dụm mà có cơ hội làm những chủ nhân ông th́ tại sao lại không làm. Làm giàu bao giờ cũng nên. Làm giàu ngay trong xứ sở ḿnh lại càng nên nữa. Và nếu như làm giàu được ngay bên cạnh sự nghèo đói của đồng bào ḿnh lại là một minh chứng rơ ràng nhất cho sự thành công của ḿnh. Giàu sang, phải cho họ hàng bà con thấy. Xinh đẹp, phải để người khác nh́n. Thế là một số người hối hả trở về cái nơi mà trước kia chính họ đă bỏ lại để ra đi lén lút, hoặc băng rừng, hoặc vượt biển, liều thân t́m đến những bến bờ xa lạ. Khi gặp phái đoàn Liên hiệp quốc, họ đă chửi rủa Cộng sản thậm tệ, khai chắc như một với một bằng hai rằng họ là nạn nhân của chế độ, là những người tị nạn chính trị đau khổ cần được giúp đỡ. Họ đă khóc lóc, đớn đau, thù hận. Giá lúc đó, Liên hiệp quốc bắt họ trả lại cho chế độ cộng sản, chắc cũng đă có người mổ bụng hay tự thiêu! Lúc đó, cái t́nh tự đó là thật. Nhưng nay th́ khác. Con người có một bộ óc để nhớ nhưng cũng có một bản năng để quên!


Liên, lúc trước, thực t́nh không muốn bỏ con bỏ chồng để về Việt nam làm ăn. Đàn bà vẫn thường quyến luyến chồng con, không muốn rời xa. Nhưng chính Hân, sau khi đi Việt nam trở về, đă xúi giục Liên:
-Anh thấy em về Việt nam làm ăn chắc chắn sẽ thành công.
Liên không tin tưởng:
-Em làm được việc ǵ ở bên ấy? C̣n đám con ở đây ai lo?
Hân trấn an:
-Trước hết, ở Việt nam bây giờ, em làm được nhiều việc lắm. Chuyên đời vẫn thế, tiền đẻ ra tiền. Em mang hết số tiền ba mươi ngàn tiết kiệm của tụi ḿnh về mua sà lan cũ, bán cho Singapore làm sắt vụn. Lời lắm. Em có nhiều ưu điểm v́ em nói được tiếng Tàu. Em rán làm ăn một chuyến rồi ḿnh nghỉ hưu non...
Thấy như Liên vẫn c̣n ái ngại, Hân bồi thêm:
-C̣n mấy đứa nhỏ hả? Anh lo cho. Dễ ợt. Bất quá anh xin chủ cho anh lay off rồi lănh thất nghiệp, ở nhà giữ con chớ khó ǵ.
Liên suy nghĩ mấy ngày. Càng suy nghĩ, Liên càng thấy Hân có lư. Tự nhiên Liên cảm thấy ḿnh có nhiều ưu điểm thật. Nàng biết tiếng Việt, tiếng Tàu. Nhan sắc cho dù đă qua hai đời son phấn, nàng vẫn c̣n tràn trề sức sống. Là đàn bà, Liên được lợi thế hơn đàn ông v́ nhà nước ta chỉ lo sợ tụi phản động mà đàn bà th́ ít khi làm chánh trị chánh em. Sau nữa, Liên là người Tàu. Người Tàu khi nào cũng hưởng được sự che chở của Trung quốc vĩ đại. Huống chi, ông Trung quốc vĩ đại đó hiện đă trở thành thêm một lần nữa thứ anh em thắm thiết đậm t́nh đậm nghĩa của nhà nước ta sau hơn một thập niên thù nghịch, kể từ khi Đông “u, Liên Sô giă từ chủ nghĩa Cộng sản. Thế là Liên nghe lời chồng về Việt nam làm ăn thật. Và Hân có biết đâu rằng, cái ǵ trên đời này cũng có cái giá của nó.

Khi có nhiều người Việt từ ngoại quốc về thu mua sà lan, mấy chú Ba cho bán ra với giá rẻ rồi chính mấy chú lại cho người ở Singapore mua lại với giá cao hơn. Những khúc ruột bên ngoài làm ăn vài chuyến thấy khấm khá bèn tranh nhau thu mua, phá giá ào ào. Chính lúc này mấy chú Ba mới dốc hết các sà lan cất giấu đem ra bán với giá rất cao. Việt kiều tranh nhau thu mua ráo riết. Khi những chiếc sà lan đă được các chú Ba bán hết th́ các công ty thu mua sà lan ở Singapore cũng tự nhiên biến mất. Thành ra những cái “bon” đặt hàng của Singapore, đối với những việt kiều về nước tính chuyện làn giàu, chỉ c̣n có giá trị của những ngậm ngùi tiếc nuối. Cái màn ảo thuật này của mấy chú Ba cũng chẳng có ǵ mới lạ. Trước năm bảy mươi lăm, màn ảo thuật chim cút vẫn c̣n để lại trong nhiều người chúng ta những vết sẹo chưa liền. Thế nhưng con người có một bản năng cố hữu là dễ quên, nhất là khi thấy lợi, cho dù cái lợi có hơi vô lư.

Liên cũng nằm trong cái t́nh huống dở khóc dở cười đó. Nhưng biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ lại kéo năm, sáu chiếc sà- lan rỉ sét của nợ đó về Canada? Nếu bỏ tuốt th́ lại tiếc. Giá mua mỗi chiếc cũng xấp xỉ bốn ngàn đô chớ đâu phải chơi. C̣n như cứ án binh bất động th́ hàng tháng phải đóng cho nhà nước ta tiền thuế bến sơ sơ một trăm đô cho mỗi chiếc, vị chi cũng năm, sáu trăm đô mỗi tháng. Cái sắc thuế này thật ra chỉ được áp dụng kể từ khi các Việt kiều đăng kư làm chủ mà thôi. Dù ǵ đi nữa th́ những khúc ruột bên ngoài, trên pháp lư, vẫn là..ngoại kiều. Khi nhà nước cần vuốt ve, họ là những việt kiều thân thiết, những đứa con đi lạc, hay hơn thế nữa, những khúc ruột bên ngoài. Khi nhà nước không cần đến họ, hay chỉ cần họ để đè ra bốc lột, họ lại trở về với cái tư cách pháp lư của họ: ngoại kiều. Liên nghĩ: bỏ mấy chiếc sà lan, trở về lại canada th́ không đành. Có khi c̣n bỉ mặt với bạn bè! Đó là chưa kể có thể bị Hân xài xể khinh khi. Nhưng ở lại ôm mấy chiếc sà lan đó th́ biết chừng nào mới bán được. Đi qua Singapore t́m mấy công ty đặt hàng th́ khác nào...vác thang lên hỏi ông trời. Thôi th́, đă trót th́ trét, đă lỡ th́ liều. Liên liều thật, kể từ hai tháng qua, nàng thây kệ mấy chiếc sà lan nằm ch́nh ́nh mơi bến cảng, mặc nhà nước làm ǵ th́ làm để đi ăn chơi mà nhớ lại...một thời đă qua. Liên t́m mấy người bạn việt kiều quen biết ở Canada rồi nhập bọn rủ rê bù khú, nay party mai pḥng trà..Một hôm, t́nh cờ Liên gặp Lâm, một Việt kiều khác, ở Pháp về và cũng chung một hoàn cảnh như Liên. Lúc đầu, Lâm cũng chỉ d́u Liên một vài bản paso, rồi tango. Nhưng cái ǵ phải đến cũng sẽ đến thôi. Những bản slow, những ánh đèn mờ ảo, những tiếng saxo tha thiết và những điệu nhạc đệm chập chùng êm êm...là cái mắc của lưới t́nh đă làm Liên và Lâm dan díu với nhau. Rồi những tâm sự vụn, những đụng chạm t́nh cờ...đă mở lối cho những cảm thông. Thói thường đồng bệnh tương lân. Huống chi Lâm lại cũng là Việt kiều và cũng lai Tàu. Tự nhiên, cái khoảng cách tinh thần giữa Liên và Hân trước đây hơn một năm, Liên chưa bao giờ để tâm đến. Bây giờ th́ Liên nhận thấy cái khoảng cách đó lớn quá, dị biệt nhiều quá, đến độ khó mà ḥa hợp. Khác biệt trong thú tiêu khiển. Hân thích đi câu c̣n Liên th́ mê xem phim Tàu. Hân thích đóng bàn đóng ghế c̣n Liên th́ yêu mê nhạc và sàn nhảy... Đủ thứ khác biệt. Trước năm bảy mươi lăm, Liên là vợ một thương gia có hạng ở Sài g̣n, đă quen với những buổi tiếp tân, những đêm dạ tiệc. C̣n Hân chỉ là một anh chàng thợ mộc b́nh thường. Sau tháng tư năm bảy mươi lăm, nhà Liên bị đánh tư sản, chồng Liên bị tù và v́ không quen cực khổ nên đă chết trong tù, để lại cho Liên hai đứa con thơ với mấy chục lượng vàng chôn giấu trong vườn. Khi Liên theo đoàn người xuất ngoại bán chính thức bằng tàu năm bảy mươi chín, tàu nàng tấp vào đảo Bidong ở Mă lai. Tại đây, thân gái dặm trường c̣n đèo bồng thêm con dại. Liên đành để đời nàng tấp đại vô Hân. Thế rồi tiếp theo là chuỗi ngày ăn đậu ở nhờ nơi xứ lạ, đâu c̣n thời gian mà suy tư so sánh. Liên đâu ngờ ḿnh với Hân đă trên chục năm ăn ở trong cảnh đồng sàng dị mộng mà không hay không biết. Bây giờ gặp Lâm, tuy cả hai cùng trong t́nh trạng ôm sà lan đóng thuế cảng cho nhà nước nhưng cái hoàn cảnh chung đó lại càng làm Liên và Lâm gần nhau hơn. Mỗi tháng, cả hai gọi điện thoại hay đánh điện về Canada và Pháp để người xin chồng, kẻ xin vợ chi viện. Hân, với số tiền trợ cấp thất nghiệp hơn tám trăm một tháng, vừa phải trả tiền ăn, tiền mặc, tiền thuốc, tiền nhà, tiền sưởi...Đó là chưa kể tiền điện thoại với những cú gọi collect của Liên từ Việt nam. Số tiền tiết kiệm từ mấy năm nay đă theo Liên về Việt nam rồi hóa thân trong mấy chiếc sà lan, hết nhẵn. Thế mà tháng tháng lại phải è cổ ra chắt mót mượn bạn mượn bè để gởi cho Liên, quả thật là chật vật. Nhưng không gởi th́ cũng không được. Dù sao không t́nh cũng nghĩa. Trợ cấp thất nghiệp đă lănh gần trọn năm, sắp hết. T́nh trạng thật sự bi đát.
Cho đến một ngày Tuấn, bạn Hân, về Việt nam thăm nhà. Hân nhờ bạn t́m hiểu về t́nh h́nh của Liên. Khi Tuấn trở lại Canada cho Hân biết sự thật, Hân suưt trở thành điên loạn. Mấy chục ngàn dành dụm đă tiêu tan khỏi nói làm ǵ. Cả vợ cũng chẳng c̣n nữa là! Cái cận ảnh của một người đàn ông ôm con thơ ngồi ngóng vợ đang ôm cầm thuyền khác khiến Hân tức nghẹn. Nhưng điên cũng đâu phải dễ v́ c̣n ba đứa con nhỏ dại. Hai trong ba đứa nhỏ là con riêng của Liên, nhưng hai đứa bé có tội t́nh ǵ! Sau khi lănh tấm chi phiếu trợ cấp thất nghiệp cuối cùng, Hân chỉ c̣n một cách duy nhất là đi xin trợ cấp xă hội. Cơ may làm giàu, về hưu non không những đă trở thành mây khói mà tấm thân hiện tại của chính Hân, tự ḿnh Hân cũng không cưu mang nổi.

Uống hết ngụm cuối cùng của chai bia Labatt 50 do Thuận mời, Hân thơ thẩn ra về. Thật sự Hân không muốn về lại chút nào cái appartement của ḿnh. Nơi đó có quá nhiều thứ để làm Hân nhớ đến chuyện lầm lỡ của ḿnh. Hân muốn lê gót đi hoài đi măi, đi đâu cũng được. Thế nhưng không về sao được v́ cũng chính trong căn appartement đó, ba đứa nhỏ nheo nhóc đang đói khát chờ Hân. Như một thói quen, Hân lẩm bẩm một ḿnh: tính sai một nước! Bất thần, Hân vụt chạy v́ chiếc xe buưt đă trờ tới ở đầu đường.

Trang chính

Mùa Đông Quạnh Vắng