Anh
đã bao năm
vẫn chỉ là
tình cũ
vẫn tình anh
đầy ắp trái tim em
vẫn là anh
cho cảm giác ấm êm
là bóng mát cho em thèm trú nắng
là mật ngọt
ướp đời em
bớt đắng
là lời ru
cho giấc ngủ em say
là nụ hôn
cho ngây ngất đêm ngày
là tất cả mãi hoài em cần đến!
Vàng rêu...
có cánh chim nào
bay về trong mộng tưởng
khua động chuyện xưa
ngỡ đã vàng rêu
chim vụt bay
khi mặt trời thức dậy
ngày chợt buồn
còn lại nỗi tịch liêu
Vườn xưa xôn xao
Có ai vừa đánh thức
trái tim đang ngủ vùi
giấc đông miên đằng đẵng
đã nhiều năm ngậm ngùi
có ai vừa hé cửa
khu vườn xưa xôn xao
mang chút nồng của nắng
hôn lên má hạnh đào
có ai vừa chạm khẽ
phím đàn xưa bỏ quên
chợt vang từ vô thức
tiếng hát nào lênh đênh
Cà phê buổi sáng
Như tách cà phê thơm nồng buổi sáng
em uống hoài
uống mãi tình anh
Có đôi lúc em ngỡ mình sẽ chán
Lỡ nghiện cà phê
em dứt bỏ không đành!
Chút bụi hồng
người mặc thong dong áo lụa dài
tóc mây hờ hững chảy trên vai
mắt người ngơ ngác như trong mộng
đâu biết lòng tôi đang ngất ngây
người đi bước nhẹ mang theo gió
thổi mát lòng tôi giữa nắng hè
môi người phơn phớt màu phượng đỏ
rộn rã hồn tôi những tiếng ve
người đi, đi khuất, tôi còn ngóng
dõi mắt trông theo... chút bụi hồng
Em vẫn yêu anh
Em vẫn yêu anh như ngày xưa
vẫn yêu như thể lúc em vừa...
gặp anh dù chỉ trong giây phút
đã thấy lòng mình như sóng đưa
em vẫn yêu anh như ngày nào
ngày nào mình quấn quít bên nhau
anh gọi đùa em là cô bé
hay hờn vì những chuyện đâu đâu
em vẫn yêu anh dù đời là mộng
và cho dù mộng có rất mong manh
em chẳng ngại tình yêu là trái đắng
đắng cay gì em vẫn mãi bên anh!
Còn gì để nhớ!
những mảnh đời vụn vặt
em bỏ lại sau lưng
tình yêu nồng một thuở
bây giờ thành dửng dưng
cạnh người, em lạ mặt
lòng như chừng nguôi ngoai
lửa nồng xưa đã tắt
trong thoáng chiều gió bay
biết còn gì để nhớ
khi mai này xa nhau
cuộc đời là quán trọ
hành trang là thương đau!
Ghen
anh gửi thư tình qua máy fax
để em khỏi đợi gã đưa thư
để em khỏi phải ra ngoài ngỏ
nhìn gã đưa thư... mỉm miệng cười!
Lãng quên
Tôi về xứ sở của lãng quên
niềm riêng, nỗi nhớ đã phai màu
người vẫn hãy còn xa biền biệt
giờ đã thôi về trong chiêm bao!

Đổi thay
xưa anh nồng như nắng
nắng hôn lên hàng cây
cây rộn ràng nhựa sống
lá xanh màu liêu trai
em dịu dàng như gió
gió thênh thang trời cao
gió rong chơi tìm nắng
khua bóng lá lao xao
giờ anh không là nắng
gió cũng không là em
anh lạnh lùng gỗ đá
em khóc thầm đêm đêm!
mê mải đi tìm..
ở bên này, anh vẫn hoài thắc mắc
bên kia trời, có hạnh phúc không em
có nhớ đến anh loài-chim-xa-khuất
và trong mơ có mê mải đi tìm?
hơn hai mươi năm rồi phải không em
cuộc sống anh? Hình như vẫn êm đềm
vẫn nói, vẫn cười, vẫn ăn, vẫn thở
nhưng hạnh phúc là gì? Anh đã quên!
dù đã hứa làm sao anh quên được
em-của-một-thời-tóc-xoã-bờ-vai
em-của-một-thời-áo-mây-tha-thướt
vẫn đến bên anh trong giấc mộng dài
hơn hai mươi năm rồi phải không em
anh vẫn trong mơ mê mải đi tìm
cuộc sống ngoài đời vẫn là mê lộ
anh tự hỏi mình sao anh chưa điên?
Dòng sông hồi tưởng
từ dòng sông hồi tưởng
tôi tìm lại chính tôi
thuở hãy còn hoang tưởng
trong tình yêu đầu đời
anh với nụ cười hiền
với mắt nhìn thôi miên
anh với tình yêu biển
cuốn đời tôi lênh đênh
tôi rụt rè bước nhỏ
trên những lối hẹn hò
cô sinh viên mười bảy
nhìn đời không đắn đo
dòng sông đời hờ hững
cuốn anh xa ngàn trùng
tôi một mình tự dỗ
nhớ làm gì... người dưng!

Hạ xưa
chùm hoa tương tư màu tím nhớ
vẫn nở trong tôi những độ hè
đã qua lâu rồi mùa phượng đỏ
lòng vẫn còn vang vọng tiếng ve...
Khi người về...
là biển nhớ giấu trong miền tịch lặng
là đi, về thui thủi một mình em
và vầng trăng dường như khóc âm thầm
nên giấu mặt sau mây mù buổi tối
trong thinh không, người có nghe tiếng gọi
rất lẻ loi và thê thiết buồn tênh
của loài chim, khi gió đông chợt đến
nuối tiếc hoài mùa hạ cũ nồng hương

Bếp lửa
Anh đã nhóm trong lòng em bếp lửa
tưởng đã lạnh tanh theo ngày tháng xa xưa
tưởng đã hết rồi những xôn xao một thủa
tưởng đã mù tăm theo thời tiết thay mùa
Phục Sinh
Buổi sáng...
hái nụ cười anh thơm ngát
cắm vào một ngày rực rỡ nắng ươm
tình yêu phục sinh sau những tháng năm dài
ngủ vùi dưới đáy vực sâu phiền muộn
Em gặp lại anh của những ngày xưa cũ
nụ cười nào mang hơi ấm trái tim
và đôi mắt tròn đen...
đã đóng đời em vào chiếc thuyền hạnh phúc
vẫn chỉ là anh qua những thăng trầm vinh, nhục
đã đưa bàn tay níu lấy bàn tay...
Rón
rén xuân về
Khi cây liễu cuối vườn
khoác chiếc áo màu lục nõn
cây magnolia điệu đàng
khoe những móng tay màu hồng phấn
em bắt đầu tô vẽ lại đời mình
bằng màu xanh thăm thẳm của bầu trời
màu vàng ươm của nắng
màu đỏ nồng nàn của loài chim cardinal rực rỡ
và khi đó...
rón rén xuân về ngoài ngõ