Đề Mục

Sáng tác mới của Thủy Trang

Hình ảnh

bdtt@videotron.ca

Trang chính

Ngọt Ngào nỗi nhớ

Dòng thơ lưu lạc

Mùa đông quạnh vắng

STM của Bá-Dĩnh

Có hề chi..

trên chiếu bạc
anh là tên cháy túi
có hề chi
những đồng bạc nhỏ nhoi!
đâu ai biết
trên chiếu tình
anh được
trái tim em
còn đọng vết son tươi.

khóc thầm

(viết thay một người)

tôi cố giấu
tình yêu
và nỗi nhớ
trong những trận cười
chếnh choáng hơi men
cho dù
uống đến say mèm
trong tôi
vẫn có
trái tim khóc thầm

chút xưa

thôi về
hỏi lại trái tim
còn thương còn nhớ
hay quên mất rồi
gặp nhau
thì cũng gượng cười
mà lòng
sao vẫn
ngậm ngùi chút xưa

 

Tiếc!

tôi từ
cõi khác bước qua
cõi này bầu bạn
tà tà dạo chơi
lâu ngày
đã lỡ đánh rơi
cái tôi chơn chất ít lời
năm xưa...

thức giấc

tình yêu...
tưởng đã ngủ yên
ở trong cùng tận...
trái tim mệt nhoài
nào ngờ...
đọc lại thơ ai
tình yêu thức giấc...
nhắp say giọt nồng!

Giọt thầm

từng giọt thầm rất nhẹ
nhỏ xuống đời long đong
em một mình gọi khẽ
tên người cách núi sông

người về mang theo gió
thổi mát bờ bãi xa
trưa hạ nồng oi ả
cơn gió nào bay qua

người về mang theo nắng
nắng nhạt chiều bâng khuâng
em ngẩn ngơ ngồi lại
nghe lòng mưa rưng rưng

chưa kịp...

cùng nhâm nhi ly cà phê phố cỗ
viếng biodôme
tìm chút tuyết giữa hè
vào vườn bách thảo
lắng nghe lời thì thầm hoa cỏ
lên đồi cao
ngắm thành phố vào đêm
và chưa kịp
cho ngàn lời muốn nói
người vội về
mang thương nhớ ta theo

Quê nhà

Tôi muốn bay về miền nắng ấm
nơi quê nhà có nắng vàng hanh
tôi sẽ ra vườn ngồi hong tóc
chuyện trò cùng cây bưởi cây chanh

tôi khẽ bảo rằng tôi nhớ quá
chú chim se sẻ đậu trên cành
khóm cỏ, bụi rau mồng tơi tím,
dây trầu ôm ấp nhánh cau xanh

cả chú gà con màu vàng óng,
chị vịt xiêm đủng đỉnh sau vườn
tôi cũng nhớ hoài cô chó nhỏ
làm sao cho vơi bớt nhớ thương...
 

Mùa Xuân Dạm Ngõ

Nắng nhiệt đới vỡ tan trong mắt
Em giang tay đùa gió xôn xao
Có phải trái tim nồng đang hát
Khúc nhã ca trầm lắng dạo nào

Mùa xuân hồng rộn ràng dạm ngõ
Lá vô ưu nũng nịu cùng cây
Nắng nồng nàn hôn từng phiến nhỏ
Em chìm vào biển mắt anh say...

Nhớ

Nhớ em xưa rất ngọt ngào
Nhớ tôi một thuở lao đao võ vàng
Phủi tay, em bước sang ngang
Chậm chân, tôi chỉ ngỡ ngàng ngó theo
Giờ em... cách núi cách đèo
Có còn nhớ đến kẻ theo sau mình
Ơi em, này nụ cười khuynh...
thành xưa đã chẳng rung rinh một thời

 

ra mắt sách (Montreal)

 


Anh
đã bao năm
vẫn chỉ là
tình cũ
vẫn tình anh
đầy ắp trái tim em
vẫn là anh
cho cảm giác ấm êm
là bóng mát cho em thèm trú nắng
là mật ngọt
ướp đời em
bớt đắng
là lời ru
cho giấc ngủ em say
là nụ hôn
cho ngây ngất đêm ngày
là tất cả mãi hoài em cần đến!
 

Vàng rêu...

có cánh chim nào
bay về trong mộng tưởng
khua động chuyện xưa
ngỡ đã vàng rêu
chim vụt bay
khi mặt trời thức dậy
ngày chợt buồn
còn lại nỗi tịch liêu


Vườn xưa xôn xao

Có ai vừa đánh thức
trái tim đang ngủ vùi
giấc đông miên đằng đẵng
đã nhiều năm ngậm ngùi

có ai vừa hé cửa
khu vườn xưa xôn xao
mang chút nồng của nắng
hôn lên má hạnh đào

có ai vừa chạm khẽ
phím đàn xưa bỏ quên
chợt vang từ vô thức
tiếng hát nào lênh đênh

 

Cà phê buổi sáng

Như tách cà phê thơm nồng buổi sáng
em uống hoài
uống mãi tình anh
Có đôi lúc em ngỡ mình sẽ chán
Lỡ nghiện cà phê
em dứt bỏ không đành!

Chút bụi hồng

người mặc thong dong áo lụa dài
tóc mây hờ hững chảy trên vai
mắt người ngơ ngác như trong mộng
đâu biết lòng tôi đang ngất ngây

người đi bước nhẹ mang theo gió
thổi mát lòng tôi giữa nắng hè
môi người phơn phớt màu phượng đỏ
rộn rã hồn tôi những tiếng ve

người đi, đi khuất, tôi còn ngóng
dõi mắt trông theo... chút bụi hồng

Em vẫn yêu anh

Em vẫn yêu anh như ngày xưa
vẫn yêu như thể lúc em vừa...
gặp anh dù chỉ trong giây phút
đã thấy lòng mình như sóng đưa

em vẫn yêu anh như ngày nào
ngày nào mình quấn quít bên nhau
anh gọi đùa em là cô bé
hay hờn vì những chuyện đâu đâu

em vẫn yêu anh dù đời là mộng
và cho dù mộng có rất mong manh
em chẳng ngại tình yêu là trái đắng
đắng cay gì em vẫn mãi bên anh!

Còn gì để nhớ!

những mảnh đời vụn vặt
em bỏ lại sau lưng
tình yêu nồng một thuở
bây giờ thành dửng dưng

cạnh người, em lạ mặt
lòng như chừng nguôi ngoai
lửa nồng xưa đã tắt
trong thoáng chiều gió bay

biết còn gì để nhớ
khi mai này xa nhau
cuộc đời là quán trọ
hành trang là thương đau!

 

Ghen

anh gửi thư tình qua máy fax
để em khỏi đợi gã đưa thư
để em khỏi phải ra ngoài ngỏ
nhìn gã đưa thư... mỉm miệng cười!

Lãng quên

Tôi về xứ sở của lãng quên
niềm riêng, nỗi nhớ đã phai màu
người vẫn hãy còn xa biền biệt
giờ đã thôi về trong chiêm bao!

 

 

Đổi thay
xưa anh nồng như nắng
nắng hôn lên hàng cây
cây rộn ràng nhựa sống
lá xanh màu liêu trai

em dịu dàng như gió
gió thênh thang trời cao
gió rong chơi tìm nắng
khua bóng lá lao xao

giờ anh không là nắng
gió cũng không là em
anh lạnh lùng gỗ đá
em khóc thầm đêm đêm!

 

mê mải đi tìm..

ở bên này, anh vẫn hoài thắc mắc
bên kia trời, có hạnh phúc không em
có nhớ đến anh loài-chim-xa-khuất
và trong mơ có mê mải đi tìm?

hơn hai mươi năm rồi phải không em
cuộc sống anh? Hình như vẫn êm đềm
vẫn nói, vẫn cười, vẫn ăn, vẫn thở
nhưng hạnh phúc là gì? Anh đã quên!

dù đã hứa làm sao anh quên được
em-của-một-thời-tóc-xoã-bờ-vai
em-của-một-thời-áo-mây-tha-thướt
vẫn đến bên anh trong giấc mộng dài

hơn hai mươi năm rồi phải không em
anh vẫn trong mơ mê mải đi tìm
cuộc sống ngoài đời vẫn là mê lộ
anh tự hỏi mình sao anh chưa điên?

 

Dòng sông hồi tưởng

t
ừ dòng sông hồi tưởng
tôi tìm lại chính tôi
thuở hãy còn hoang tưởng
trong tình yêu đầu đời

anh với nụ cười hiền
với mắt nhìn thôi miên
anh với tình yêu biển
cuốn đời tôi lênh đênh

tôi rụt rè bước nhỏ
trên những lối hẹn hò
cô sinh viên mười bảy
nhìn đời không đắn đo

dòng sông đời hờ hững
cuốn anh xa ngàn trùng
tôi một mình tự dỗ
nhớ làm gì... người dưng!

 

Hạ xưa

chùm hoa tương tư màu tím nhớ
vẫn nở trong tôi những độ hè
đã qua lâu rồi mùa phượng đỏ
lòng vẫn còn vang vọng tiếng ve...

 

Khi người về...

là biển nhớ giấu trong miền tịch lặng
là đi, về thui thủi một mình em
và vầng trăng dường như khóc âm thầm
nên giấu mặt sau mây mù buổi tối
trong thinh không, người có nghe tiếng gọi
rất lẻ loi và thê thiết buồn tênh
của loài chim, khi gió đông chợt đến
nuối tiếc hoài mùa hạ cũ nồng hương

Bếp lửa

Anh đã nhóm trong lòng em bếp lửa
tưởng đã lạnh tanh theo ngày tháng xa xưa
tưởng đã hết rồi những xôn xao một thủa
tưởng đã mù tăm theo thời tiết thay mùa


Phục Sinh

Buổi sáng...
hái nụ cười anh thơm ngát
cắm vào một ngày rực rỡ nắng ươm
tình yêu phục sinh sau những tháng năm dài
ngủ vùi dưới đáy vực sâu phiền muộn

Em gặp lại anh của những ngày xưa cũ
nụ cười nào mang hơi ấm trái tim
và đôi mắt tròn đen...
đã đóng đời em vào chiếc thuyền hạnh phúc
vẫn chỉ là anh qua những thăng trầm vinh, nhục
đã đưa bàn tay níu lấy bàn tay...
 

Rón rén xuân về

Khi cây liễu cuối vườn
khoác chiếc áo màu lục nõn
cây magnolia điệu đàng
khoe những móng tay màu hồng phấn
em bắt đầu tô vẽ lại đời mình
bằng màu xanh thăm thẳm của bầu trời
màu vàng ươm của nắng
màu đỏ nồng nàn của loài chim cardinal rực rỡ
và khi đó...
rón rén xuân về ngoài ngõ

 

 

với Vũ Hối

với Lê Văn Lân

viếng Văn Bút Toronto

Văn Bút Hải Ngọai kỳ IV

với Võ Đình, Vũ Kiện

với Đắc Trung

với Phạm Thế Trung

với Phan Ni Tấn...

với Thời Báo (2004)

với Trần Trung Đạo (Boston)

với Lý Tống

Lam Phương,Lê Dinh..

với bằng hữu Montreal

với Hùynh Thị Sanh, Cẩm Vân, Như Ý (Montreal 1999)

với HòangTrang, LêMaiLĩnh

với Lê Hữu Mục, Nguyễn Chí Thiện, Trương Bảo Sơn & Trang Châu

với NguyễnVănBa,Luân Hóan

với Thụy Khanh

bên cạnh Khải Chính, Lê Hữu Mục & Vi Khuê

Đệ I chu niên Tự Do MTL

TT, Lê Bạch Lựu, Nguyễn Ngọc Bích, Trương Anh Thụy

với HòangBắc,TrânSa,VKĐ

trước nhà Trần Trung Đạo

trước nhà TrầnHòaiThư (NJ)

với Quan Dương N.Orleans

với Ngô Minh Hằng

vvới Kim Duyên, Tiểu Thu....

với nhóm VõTánh của BD